khoác tấm áo chàm
Vào những ngày đông rét buốt năm 1972, bản Ngã Ba nằm giữa núi rừng heo hút nhưng lại là điểm dừng chân quan trọng của các đoàn bộ đội hành quân qua Tây Bắc. Khi ấy, bà Vàng Thị Chi mới ngoài đôi mươi, hằng ngày cùng dân bản giấu gạo và thuốc men trong các hốc đá ven rừng để tiếp tế cho chiến sĩ.
Một đêm khuya, tiếng còi báo động vang lên dồn dập, máy bay địch bắt đầu thả pháo sáng xuống khu vực đầu bản. Một tổ bộ đội bị lạc đường trong màn sương dày, nếu đi nhầm xuống lòng suối sẽ rất dễ bị phát hiện. Nghe tin, bà Chi lập tức khoác tấm áo chàm, cầm bó đuốc nhỏ băng rừng đi tìm. Giữa ánh sáng lập lòe của pháo sáng và tiếng bom vọng từ xa, bà vừa đi vừa khe khẽ cất tiếng hát dân tộc để làm tín hiệu cho bộ đội nhận ra đường về bản.
Sau gần một giờ men theo sườn núi, bà đã dẫn được cả tổ chiến sĩ vào nơi trú ẩn an toàn. Đêm ấy, nhiều người trong bản không ngủ, thay nhau nấu cháo nóng cho bộ đội trước khi họ tiếp tục hành quân lúc trời gần sáng.
Nhân chứng của câu chuyện là bà Giàng Thị Mẩy ở thôn Ngã Ba. Mỗi lần nhắc lại, bà vẫn bồi hồi:
“Bom đạn khi ấy đáng sợ lắm, nhưng chị Chi chẳng nghĩ cho riêng mình. Chỉ mong bộ đội được an toàn để tiếp tục chiến đấu.”
Câu chuyện về bà Vàng Thị Chi đã trở thành ký ức đẹp của thời hoa lửa, khi tình người và lòng yêu nước đã soi sáng cả những đêm tối giữa núi rừng chiến tranh.


