Bài viết

KHOẢNG CÁCH ĐẾN HOÀ

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư năm 1975, nắng Sài Gòn như đổ lửa. Đơn vị của Hùng - một chiến sĩ trinh sát trẻ - đang áp sát vùng ven, chuNn bị cho cuộc tổng tiến công cuối cùng. Balo của Hùng nhẹ lắm, chỉ có mấy bộ quần áo phong trần, vài phong lương khô và một vật bất ly thân: tấm bản đồ rách góc, trên đó có đánh dấu một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô - nơi mẹ anh đang sống. "Cố lên chú em, thắng trận này về gặp mẹ rồi," anh Tư, tiểu đội trưởng, vỗ vai Hùng, giọng khàn đặc vì khói súng. Đêm 29/4, trời mưa như trút nước. Đơn vị nhận lệnh vượt sông, thâm nhập vào trung tâm thành phố. Nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Hùng nhìn tấm bản đồ, lòng xao xuyến. Quê nhà chỉ cách vài cây số, nhưng khoảng cách giữa chiến tranh và hòa bình lúc này lại thật mong manh. 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, tiếng radio từ xe tăng vang lên bản tin Tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng không điều kiện. Sài Gòn giải phóng! Hùng reo hò, nước mắt dàn dụa cùng đồng đội. Họ chạy về hướng Dinh Độc Lập. Giữa dòng người reo hò, cờ đỏ sao vàng rực rỡ, Hùng không kịp về nhà ngay. Anh đứng lại bên vệ đường, rút tấm bản đồ cũ kỹ, lấy bút chì gạch một đường đỏ đậm nối liền hai miền đất nước, rồi viết thêm hai chữ: "Hòa Bình". Tối hôm đó, khi đứng trước căn nhà nhỏ của mẹ, Hùng nghe tiếng bà khóc: "Thằng Hùng về, con tôi về rồi!". Nhưng bên cạnh, anh Tư tiểu đội trưởng lặng lẽ thắp một nén nhang cho những đồng đội đã ngã xuống trước giờ toàn thắng. Chiến tranh kết thúc, Hùng sống, nhưng anh không bao giờ quên những người lính nằm lại trong những ngày tháng Tư rực lửa ấy. Tấm bản đồ rách góc được anh cất giữ kỹ lưỡng, như một lời nhắc nhở về giá trị của cái giá "Hòa Bình" không hề rẻ mà thế hệ trước đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHOẢNG CÁCH ĐẾN HOÀ | Câu chuyện thời hoa lửa