Bài viết

Khoảng cách một tầm đạn

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống trên một điểm chốt giữa vùng rừng thấp thuộc Quảng Trị. Không gian đặc quánh hơi ẩm và mùi đất sau mưa. Những thân cây bị bom cắt ngang, trơ trụi, đứng im lặng như những bóng người không tên trong bóng tối.

Trên chốt, người lính trẻ tên Khải nằm ép mình sau bờ đất. Khẩu súng đặt sát bên, nòng hướng về phía trước – nơi chỉ cách một khoảng rừng mỏng nhưng đầy nguy hiểm.

Người ta gọi khoảng cách ấy là “một tầm đạn”.

Không xa.

Nhưng đủ để sống hoặc chết.

Khải mới hai mươi tuổi, quê ở Quảng Bình. Anh chưa kịp quen hết mùi chiến trường thì đã phải nằm ở tuyến đầu. Bên cạnh anh là Tâm – người đồng đội lớn hơn vài tuổi, ít nói nhưng rất vững vàng.

Tâm khẽ hỏi trong bóng tối:

– Còn bao lâu nữa trời sáng?

Khải nhìn lên khoảng trời đen đặc:

– Không biết. Nhưng qua được đêm nay là còn một ngày.

Tâm cười nhẹ:

– Ừ. Qua được “một tầm đạn” này đã.

Câu nói nghe bình thường, nhưng ai từng nằm chốt đều hiểu.

“Một tầm đạn” không chỉ là khoảng cách.

Đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa một bước tiến và một lần không trở về.

Gió rừng thổi qua, lá khô xào xạc. Xa xa, có tiếng động rất nhỏ – như tiếng giày dẫm lên cành cây gãy.

Tâm giơ tay ra hiệu.

Im lặng.

Khải nín thở.

Tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy trong bóng tối.

Một ánh chớp lóe lên.

– Bắn!

Tiếng súng nổ xé rừng.

Đạn bay xuyên qua khoảng cách chỉ vừa một tầm súng, chạm vào màn đêm dày đặc.

Sau vài phút căng thẳng, mọi thứ lại chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng thở gấp và mùi thuốc súng lan ra trong không khí.

Tâm thở ra:

– Suýt nữa.

Khải gật đầu, tay vẫn siết chặt súng:

– Một tầm đạn thôi…

Không ai nói thêm.

Vì trong chiến tranh, những câu nói ngắn nhất thường mang nặng nhất cảm giác.

Sáng hôm sau, khi sương còn phủ trắng mặt đất, đơn vị thay ca. Trên con đường mòn dẫn về hậu cứ, Khải nhìn lại điểm chốt một lần nữa.

Chỉ một đêm thôi, nhưng với anh, đó là một đời cảm giác.

Tâm vỗ vai:

– Sống qua được là may rồi.

Khải gật:

– Ừ. Qua được một tầm đạn.

Nhiều năm sau hòa bình, Khải trở lại vùng đất ấy. Rừng đã xanh hơn, chim đã hót trở lại. Không còn tiếng súng, không còn những đêm căng thẳng chờ đợi trong bóng tối.

Anh đứng trên con dốc cũ, nơi từng là điểm chốt.

Không còn ranh giới sinh tử như trước.

Chỉ còn gió.

Khải khẽ nói một mình:

– Hóa ra… khoảng cách một tầm đạn, cũng có ngày trở thành ký ức.

Và ký ức ấy, dù ngắn như một khoảnh khắc, vẫn đủ dài để một đời người không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn