Khoảng lặng cuối ngày
Khoảng lặng cuối ngày là lúc nỗi mất mát hiện rõ nhất. Người ở lại phải học cách sống tiếp cho cả những người đã khuất.

Sau một ngày dài, khi mọi âm thanh dần lắng xuống, anh thường ngồi một mình.
Không phải để nghỉ ngơi, mà để nghĩ – về những gì đã qua, và những gì có thể sẽ không còn.
Có những gương mặt đã không còn xuất hiện bên cạnh. Những khoảng trống ấy không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được.
Anh nhìn lên bầu trời, nơi bóng tối đang dần phủ kín. Không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến lòng anh trĩu xuống.
Chiến tranh không chỉ lấy đi con người, mà còn lấy đi cả những điều chưa kịp xảy ra.
Anh ngồi đó rất lâu, rồi đứng dậy, như thể tự nhắc mình phải tiếp tục sống thay cho cả những người đã dừng lại.



