Bài viết

KHOẢNG LẶNG RỰC RỠ GIỮA THỜI HOA LỬA

Ninh Bình20/04/2026LÊ DUY ỨNG (xã Bình Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người mà cuộc đời họ đã trở thành một bài ca, và có những khoảnh khắc mà sự sống được đo bằng nhịp đập của lý tưởng thay vì hơi thở. Trong ký ức của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, câu chuyện về Đại tá, Anh hùng, Họa sĩ Lê Duy Ứng không chỉ là một trang sử, mà là một huyền thoại về "Ánh sáng niềm tin" – thứ ánh sáng được vẽ lên từ bóng tối của đôi mắt và màu đỏ của máu tim.

Tiếng nổ nơi cửa ngõ Sài Gòn và lựa chọn của trái tim

Sáng ngày 28/4/1975, không khí chiến trường miền Nam nóng bỏng hơn bao giờ hết. Quân đoàn 2 đang thần tốc tiến về Sài Gòn. Tại căn cứ Nước Trong (Long Thành, Đồng Nai), khói lửa mịt mù che khuất cả bầu trời. Họa sĩ Lê Duy Ứng, khi đó là một chàng trai 28 tuổi với tâm hồn nghệ sĩ đầy nhiệt huyết, đang cùng đồng đội trinh sát bám sát mũi tiến công để ghi lại những thước phim, hình ảnh hào hùng của dân tộc.

Bất ngờ, anh bị trúng đạn súng chống tăng M72 của địch. Một luồng ánh sáng chát chúa vang lên, rồi tất cả chìm vào thinh lặng. Mảnh đạn nghiệt ngã đã găm thẳng vào đôi mắt anh. Máu tuôn xối xả, che lấp đi ánh mặt trời cuối cùng mà anh nhìn thấy.

Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, khi bóng tối vĩnh viễn bắt đầu bủa vây, người chiến sĩ ấy không nghĩ đến nỗi đau thể xác. Trong tiềm thức cuộn trào một nỗi sợ hãi: Nếu mình hy sinh ngay lúc này, mình sẽ mang theo điều gì cho Tổ quốc? Và rồi, từ trong sâu thẳm tâm linh, hình ảnh Bác Hồ hiện lên như một điểm tựa cuối cùng. Anh nén đau, lần tìm trong túi áo ngực tờ giấy sổ tay. Khi bút đã hỏng, anh dùng chính ngón tay mình, thấm lấy dòng máu nóng hổi đang trào ra từ đôi mắt, nắn nót vẽ lên bức chân dung vị lãnh tụ kính yêu trên nền lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng.

Dưới bức tranh, những dòng chữ được viết bằng niềm tin sắt đá:
"Ánh sáng niềm tin
Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân"
Bức tranh được gấp lại, đặt trang trọng nơi túi áo trái, ngay phía trên trái tim đang đập những nhịp đập kiên cường nhất, trước khi anh lịm đi.

Cuộc chiến trong bóng tối và lời dạy của Đại tướng

Lê Duy Ứng may mắn sống sót, nhưng cái giá phải trả là đôi mắt hỏng hoàn toàn. Một họa sĩ mất đi đôi mắt – điều đó giống như một bi kịch tận cùng của số phận. Đã có lúc, người thương binh hạng 1/4 ấy rơi vào tuyệt vọng, bóng tối không chỉ bao trùm đôi mắt mà còn đe dọa nuốt chửng cả tâm hồn anh.

Nhưng cuộc đời anh đã bước sang một trang mới khi nhận được sự động viên của những người đồng đội và đặc biệt là từ Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đại tướng đã nói với ông một câu nói đi vào tâm khảm:

"Beethoven sáng tác những bản nhạc hay nhất khi điếc cả hai tai thì cũng như họa sĩ hỏng mắt mà không nhìn thấy đường nét, ánh sáng, màu sắc. Đồng chí hãy lấy tấm gương đó mà phấn đấu và rèn luyện."

Lời dạy ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức bản năng của người chiến sĩ Vệ quốc. Ông bắt đầu học cách vẽ bằng ký ức, học cách đục tượng bằng xúc giác của đôi bàn tay. Đôi tay ấy thay cho đôi mắt, cảm nhận từng thớ gỗ, từng đường nét để tạc nên những tác phẩm để đời.

"Người chiến sĩ giàu nghị lực" giữa đời thường

Sự kỳ diệu đã đến vào năm 1982 khi ông được ghép giác mạc thành công, giúp ông tìm lại một phần ánh sáng. Dù sau này mắt ông mờ dần do vết thương cũ và đến năm 2012 chỉ còn phân biệt được sáng tối, nhưng chưa một ngày nào Lê Duy Ứng ngừng cầm cọ.

Ngày nay, câu chuyện của ông được đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 4 với tựa đề "Người chiến sĩ giàu nghị lực". Đó là sự tôn vinh xứng đáng cho một con người mà cuộc đời là sự nối dài của những nỗ lực phi thường. Ông thành lập bảo tàng mỹ thuật tư nhân, nơi lưu giữ hàng ngàn tác phẩm về Bác Hồ, về đồng đội và về cuộc kháng chiến gian khổ nhưng hào hùng.

Thông điệp gửi lại cho thế hệ mai sau

Bức chân dung Bác Hồ vẽ bằng máu năm 1975 hiện đang được trưng bày tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. Những vệt máu đỏ năm xưa nay đã chuyển sang màu nâu trầm của thời gian, nhưng tinh thần của nó thì vẫn vẹn nguyên sắc lửa.

Tham gia cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa", chúng ta kể lại chuyện về Lê Duy Ứng không chỉ để ca ngợi một cá nhân, mà để tự hỏi bản thân: Chúng ta đã làm gì cho tuổi thanh xuân của mình? Người chiến sĩ ấy đã dâng hiến đôi mắt, máu và cả tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Ông đã chứng minh rằng: Chiến tranh có thể tàn phá cơ thể, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được ánh sáng của niềm tin và lý tưởng.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những người như họa sĩ Lê Duy Ứng vẫn là những ngọn đuốc sống, soi sáng con đường cho thế hệ hôm nay vững bước vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn