Cựu chiến binh

Khoảng lặng sau tiếng bom và những vết trầm tích thời gian

Mùa khô năm 1965, vùng đất đỏ miền Đông Nam Bộ sục sôi trong bom đạn. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Trung đoàn 33 (E33) – khi đó chủ yếu là những chàng trai mười đôi mươi từ đất Bắc – nhận lệnh hành quân cấp tốc vào Nam.

Tuyên Quang31/05/2026Bùi Phương Mai (chi đoàn trường TH và THCS Phúc Ứng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảng lặng sau tiếng bom và những vết trầm tích thời gian

Trong ký ức tuổi thơ của em tại mảnh đất Tuyên Quang anh hùng, những câu chuyện về thời chiến luôn mang một sức hút kỳ lạ. Nhưng với riêng em, câu chuyện ấy không nằm trong sách vở mà nằm ngay trong những lời kể trầm ấm của bác hàng xóm em – Thượng sĩ đại đội phó Nguyễn Văn Lư.

Mùa khô năm 1965, vùng đất đỏ miền Đông Nam Bộ sục sôi trong bom đạn. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Trung đoàn 33 (E33) – khi đó chủ yếu là những chàng trai mười đôi mươi từ đất Bắc – nhận lệnh hành quân cấp tốc vào Nam.

Họ mang theo hành trang là chiếc ba lô sờn vai, chiếc mũ cối và một trái tim rực lửa yêu nước. Vượt qua chuỗi ngày "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" đầy rẫy sốt rét rừng và bom tọa độ, những người lính E33 đặt chân đến chiến trường miền Đông – nơi được mệnh danh là "gian lao mà anh dũng".

Trận Chiến Trong "Mắt Bão"

Đông Nam Bộ đón những người lính trẻ bằng cái nắng cháy da và những trận càn quét khủng khiếp của Sư đoàn 1 Anh cả đỏ và Sư đoàn 25 "Tia chớp nhiệt đới" của quân đội Mỹ. Nhiệm vụ của E33 vô cùng nặng nề: Đánh vỗ mặt vào các căn cứ cơ động, bẻ gãy các cuộc hành quân "tìm và diệt" của địch, bảo vệ vùng căn cứ chiến lược của Quân khu 7.

Đêm tháng 5 năm ấy, trời miền Đông tối đen như mực. Trung đội của Nam – một chiến sĩ trinh sát trẻ quê Thái Bình – được lệnh bám trụ tại một cao điểm gần khu vực Bình Giã - Long Khánh. Địch huy động pháo binh và máy bay B-52 cày nát từng tấc đất. Khói bom khét lẹt, xộc thẳng vào mũi.

"Bằng mọi giá phải giữ vững trận địa, không cho địch tiến vào vùng lõi căn cứ!"

- Tiếng hô của Trung đoàn trưởng vang lên qua máy bộ đàm, át cả tiếng bom nổ.

Nam và các đồng đội áp sát chiến hào. Đất đá sụt lở chôn vùi nửa người, nhưng tay họ vẫn ôm chặt khẩu AK và những quả lựu đạn chày. Khi ánh bình minh vừa hé rạng, hàng loạt xe bọc thép M113 của địch gầm rú tiến vào.

"Bắn!" – Lệnh phát ra, cả trận địa E33 rung chuyển. Những quầng lửa bùng lên. Khẩu ĐKZ của đơn vị nhả đạn, xé toạc chiếc xe đi đầu. Địch phản công điên cuồng. Giữa làn mưa bom bão đạn, tình đồng đội thiêng liêng rực sáng hơn bao giờ hết. Người này ngã xuống, người sau ôm súng tiến lên. Anh nuôi, y tá cũng cầm súng ra chiến hào. Đêm đó, E33 đã đẩy lùi 4 đợt tấn công của một tiểu đoàn Mỹ có xe tăng yểm trợ.

"Hoa Lửa" Nở Giữa Rừng Sác Và Đất Đỏ

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng. Thời hoa lửa của E33 còn là những khoảng lặng giữa hai dòng chiến tuyến. Đó là những đêm hành quân luồn rừng, chia nhau từng ngụm nước bẩn dưới hố bom, là củ sắn lùi ăn vội, và là những lá thư tay viết vội trên giấy pơ-luya đẫm mùi thuốc súng gửi về hậu phương.

Có những cô gái giao liên miền Đông tuổi chỉ mười sáu, mười bảy, dẫn đường cho Trung đoàn vượt qua các vành đai đồn bốt. Nụ cười rạng rỡ của các cô giữa rừng cao su đại ngàn chính là đóa hoa đẹp nhất, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính kiên cường bám trụ. Người dân miền Đông dù nghèo, dù nhà cửa bị bom đánh sập, vẫn sẵn sàng "nhường cơm sẻ áo", giấu bộ đội dưới hầm bí mật.

Chính sự hòa quyện giữa tình quân dân như cá với nướctinh thần quyết tử đã tạo nên sức mạnh vô song của Trung đoàn 33. Từ Bình Giã, Đồng Xoài đến chiến dịch Nguyễn Huệ, rồi sau này là những trận đánh giải phóng hoàn toàn miền Nam, bước chân của E33 đi đến đâu là chiến công vang dội đến đó.

Khúc Ca Bất Tử

Mùa xuân năm 1975, Trung đoàn 33 nằm trong đội hình tiến về Sài Gòn. Trong ngày vui đại thắng, có những người lính đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi hai mươi dưới những cánh rừng cao su, trên những dòng sông, con suối của miền Đông Nam Bộ. Máu của các anh đã thấm đẫm vào lòng đất mẹ, nở thành những "bông hoa lửa" bất tử.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những cựu chiến binh của E33 Quân khu 7 mái đầu đã bạc trắng, nhưng mỗi khi gặp lại, ký ức về một "thời hoa lửa" vẫn vẹn nguyên trong ánh mắt. Trung đoàn 33 năm xưa đã viết nên một thiên anh hùng ca bất diệt – một biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và khát vọng hòa bình cháy bỏng của dân tộc Việt Nam.

Tuyên Quang, ngày 19 tháng 5 năm 2026

Người viết bài


Bùi Phương Mai

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn