Khoảng lặng trong căn hộ nhỏ
Khoảng lặng trong căn hộ nhỏ
Khoảng lặng trong căn hộ nhỏ
Năm 2016 mẹ Lê Thị Minh Thủy nghỉ hưu, sau 35 năm công tác tại bệnh xá Công an tỉnh Khánh Hòa. Hàng ngày, mẹ sống giản dị, đôi khi tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương để thấy lòng bớt trống trải. Giờ đây niềm an ủi lớn nhất của mẹ là các cháu nội, cháu ngoại. Những lần mẹ lặn lội vào TP. Hồ Chí Minh thăm con của liệt sĩ Dương Lê Minh, hay lúc đón chúng về Nha Trang để “hít hà” hơi thở của biển, nơi ông nội và bố chúng từng gắn bó chính là lúc mẹ tìm thấy niềm an ủi lớn nhất đời mình. Con gái thứ hai của mẹ đang định cư ở nước ngoài, một năm đôi lần mẹ cũng sang thăm để tìm kiếm chút hơi ấm gia đình nơi phương xa.
Dù luôn cố gắng tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương để quên đi nỗi buồn, nhưng trong sâu thẳm, mẹ Thủy vẫn mang một nỗi niềm tự ti đầy xót xa. Mẹ tâm sự rằng, mỗi khi xuất hiện ở nơi đông người, trước những lời hỏi han ân cần của mọi người, mẹ lại thấy lòng mình thắt lại. Mẹ sợ cái cảm giác phải khơi lại những vết thương mà thời gian chỉ mới kịp phủ lên một lớp sẹo mỏng manh.
Có những lúc mẹ chọn cách thu mình lại, không phải vì muốn xa lánh mọi người, mà bởi nỗi tủi thân quá lớn khi nhìn thấy những gia đình sum vầy, mẹ lại nhớ về bóng hình người chồng và đứa con trai quả cảm của mình. Mẹ sợ rằng nếu nói ra quá nhiều, mẹ sẽ không ngăn nổi những dòng nước mắt vốn đã cạn khô sau bao năm tháng khóc chồng, thương con.
Cuộc đời mẹ Thủy là hiện thân của sự kiên cường và đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam giữa thời bình. Mẹ không chỉ dâng hiến người thân yêu nhất cho Tổ quốc mà còn tự mình bước qua nỗi đau để tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương và là điểm tựa cho các cháu.
Giữa sóng biển rì rào, hình ảnh người Mẹ Việt Nam anh hùng sống một mình trong căn hộ nhỏ, hàng đêm vẫn lặng lẽ nhìn ra phía biển - nơi chồng con mình đã hy sinh để bảo vệ sự bình yên cho đất nước là một biểu tượng lay động về nghị lực sống giữa đời thường.



