Khoảng sân không còn tiếng cười
Khoảng sân trước nhà vẫn đón nắng mỗi buổi trưa như bao năm qua. Ánh nắng rơi xuống nền đất, in bóng hàng cau cao vút, tạo nên những khoảng sáng tối đan xen.
Ngày nhỏ, nơi ấy là cả một thế giới. Anh cùng lũ bạn chạy nhảy, chơi những trò giản dị mà không bao giờ thấy chán. Tiếng cười vang lên, trong trẻo và đầy sức sống.
Nhưng rồi, thời gian trôi đi.
Những đứa trẻ ngày ấy lớn lên, mỗi người một hướng. Khoảng sân vẫn đó, nhưng không còn ai chơi đùa.
Anh trở về, đứng giữa khoảng sân im lặng. Không còn tiếng cười, không còn bước chân, chỉ còn lại ký ức.
Anh nhận ra, không phải nơi chốn thay đổi, mà là con người đã đi xa.
Và có những âm thanh, một khi đã mất đi, sẽ không bao giờ vang lên như cũ nữa.


