Khoang thư viện yên tĩnh
Khoang thư viện yên tĩnh
Thư viện trường có một góc nhỏ ít ai lui tới. Tôi hay ngồi đó để đọc sách và trốn khỏi sự ồn ào. Một hôm, khi bước vào, tôi thấy Chi – bạn lớp trên – đang ngồi đọc.
Chúng tôi bắt đầu gặp nhau thường xuyên. Không nói chuyện nhiều, chỉ gật đầu chào rồi ai làm việc nấy. Nhưng dần dần, chỉ cần thấy Chi có mặt là tôi cảm thấy bình yên lạ.
Một ngày trời mưa lớn, Chi đưa tôi chiếc khăn giấy và nói: “Sách ướt là buồn lắm đó.” Tôi bật cười vì câu nói ngộ nghĩnh, nhưng lại thấy dễ thương vô cùng.
Cuối năm, Chi để lại trong ngăn bàn của tôi một tờ giấy: “Cảm ơn vì đã cho tớ mượn góc thư viện ấy mỗi chiều.” Kèm theo là một chiếc bookmark hình chiếc lá.
Ngăn thư viện ấy giờ đã thay đổi, nhưng với tôi, nó mãi là góc nhỏ nơi hai người từng ngồi chung trong sự tĩnh lặng dễ chịu nhất của tuổi trẻ.



