Cựu Thanh niên xung phong

Khoảng trời của những cô gái-NĐC

Tôi là Nguyễn Thị Xuân, một trong những cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ giữ đường tại Ngã ba Đồng Lộc. Những ngày ấy, chúng tôi sống ngay bên cạnh con đường — nơi mà mỗi ngày phải hứng chịu hàng trăm quả bom. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe, đảm bảo giao thông không bị gián đoạn. Một buổi chiều, khi chúng tôi vừa san xong một hố bom lớn, trời bỗng im lặng lạ thường. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu — máy bay sắp tới. Rồi tiếng động cơ vang lên. Bom

Hà Tĩnh10/04/2026Trần Quốc Hoàng (THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Xuân, một trong những cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ giữ đường tại Ngã ba Đồng Lộc.

Những ngày ấy, chúng tôi sống ngay bên cạnh con đường — nơi mà mỗi ngày phải hứng chịu hàng trăm quả bom.

Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe, đảm bảo giao thông không bị gián đoạn.

Một buổi chiều, khi chúng tôi vừa san xong một hố bom lớn, trời bỗng im lặng lạ thường.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu — máy bay sắp tới.

Rồi tiếng động cơ vang lên.

Bom rơi xuống liên tiếp.

Chúng tôi chạy vào hầm trú ẩn gần đó.

Đất rung chuyển dữ dội.

Không gian như bị bóp nghẹt.

Khi tiếng bom vừa dứt, tôi gọi:

“Mọi người còn không?”

Không có tiếng trả lời.

Tôi cố gắng bò ra ngoài.

Trước mắt tôi… là một cảnh tượng mà cả đời không thể quên.

Đồng đội của tôi… những cô gái vừa còn cười nói… giờ đã nằm lại.

Tôi đứng lặng.

Không khóc thành tiếng.

Chỉ thấy lòng mình như trống rỗng.

Sau đó, chúng tôi lại tiếp tục công việc.

Vẫn san đường.
Vẫn dẫn xe.
Như họ vẫn còn ở đó, cùng chúng tôi.

Sau này, khi trở thành một cựu thanh niên xung phong, tôi vẫn thường quay lại Ngã ba Đồng Lộc.

Không phải để nhớ về mất mát,
mà để nhớ về một thời tuổi trẻ —
nơi chúng tôi đã sống, đã cống hiến, và không bao giờ lùi bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn