Cựu chiến binh

KHOẢNG TRỜI HOA LỬA CỦA BỐ

Hưng Yên03/12/2025Tạ Thị Thảo (Trường Tiểu học Thuỵ Lôi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHOẢNG TRỜI HOA LỬA CỦA BỐ

Ở làng quê nhỏ bên dòng sông Bác Hồ hiền hòa, có một người đàn ông tóc đã bạc theo năm tháng nhưng lưng vẫn thẳng, ánh mắt vẫn tinh anh như ngày nào. Ông là Tạ Quốc Thảnh, sinh năm 1953 – bố của tôi. Cuộc đời bố là hành trình dài của một người lính, giản dị nhưng kiên cường, thầm lặng mà sáng ngời khí phách người lính Cụ Hồ.

Những năm đất nước còn nhiều khó khăn, lớp thanh niên thời ấy lớn lên cùng tinh thần yêu nước và khát vọng cống hiến. Bố cũng không ngoại lệ. Năm 20 tuổi, khi vừa chạm tới ngưỡng tuổi đẹp nhất của đời người, bố xếp lại tuổi trẻ bình yên nơi làng quê Nhật Tân (nay là xã Hoàng Hoa Thám) để lên đường nhập ngũ.

Tôi vẫn nhớ những lần bố kể lại: “Tay xách túi vải, chân bước ra cổng làng, bố chẳng nghĩ gì nhiều. Ở tuổi ấy, chỉ có một mong muốn là được góp sức bảo vệ Tổ quốc.”

Câu nói giản dị ấy lại chứa đựng biết bao nhiệt huyết của một thế hệ. Sau thời gian huấn luyện, bố được điều vào Cam Ranh – Khánh Hòa, một trong những địa bàn chiến lược quan trọng của đất nước. Cuộc sống người lính trẻ bắt đầu gắn liền với nắng cháy, gió biển mặn và những đêm dài canh sóng. Biển thì đẹp nhưng cũng hiểm nguy. Những ngày căng thẳng nhất là khi bố cùng đồng đội làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực hướng ra biển đảo Trường Sa. Có khi giữa đêm tối, chỉ nghe tiếng sóng vỗ và tiếng gió rít qua từng mũi đá, người lính vẫn phải tỉnh táo, dõi mắt nhìn về phía xa để phát hiện kịp thời mọi bất trắc. Bố bơi rất giỏi. Ở đơn vị, người ta gọi bố bằng cái tên đầy tự hào: “Đặc công nước”. Dẻo dai, nhanh nhẹn, gan dạ – đó là những phẩm chất đã giúp bố vượt qua bao nhiệm vụ khó khăn.

Có lần bố nói vui :“Ngày ấy, con mà thấy bố bơi thì chẳng kịp đếm được vòng đâu!”

Nhưng phía sau câu nói đùa là cả những lần lặn giữa biển sâu lạnh buốt, những lần sóng đánh mạnh đến mức tưởng chừng không thể ngoi lên. Những năm ở Cam Ranh, bố trưởng thành rất nhiều. Biển rộng lớn đã rèn cho bố sự tỉnh táo, sức chịu đựng và cả lòng yêu đất nước sâu sắc hơn.

Sau nhiều năm công tác, bố được điều động ra Quảng Ninh – vùng đất biên giới biển phức tạp và nhiều nhiệm vụ quan trọng. Ở đây, bố trải qua nhiều vị trí khác nhau trong quân đội, từ chiến sĩ, cán bộ trung đội, đại đội cho đến các vị trí chỉ huy. Dù ở cương vị nào, bố vẫn giữ vững phong thái của người lính: Kỷ luật - trách nhiệm - khiêm nhường. Đồng đội luôn nhắc đến bố bằng sự kính trọng: Một người lính mẫu mực, nghiêm túc trong công việc nhưng hết lòng vì anh em.

Những năm tháng gắn bó với quân đội đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời bố – nơi ông gửi trọn tuổi trẻ, mồ hôi, và cả những phút giây căng thẳng nhất của cuộc đời người lính. Sau một chặng đường dài phục vụ, năm 1992, bố nghỉ hưu với quân hàm Trung tá – phần thưởng xứng đáng cho cả một quá trình cống hiến bền bỉ. Từ một chàng trai 20 tuổi, bố đã bước ra khỏi quân đội với dáng người điềm tĩnh, ánh mắt từng trải và trái tim trọn vẹn sự trung thành.

Ngày bố rời quân ngũ, đồng đội nắm tay bố mà nói:“Anh Thảnh về hưu rồi nhưng cái chất lính trong anh chắc chẳng bao giờ nghỉ.”

Và họ nói đúng. Trở về đời thường, bố không chọn cuộc sống nghỉ ngơi. Nhờ uy tín, sự tận tâm và bản lĩnh, bố được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Nhật Tân, sau đó là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Tiên Lữ( nay là xã Hoàng Hoa Thám).

Ở mỗi cương vị, bố đều làm việc bằng cái tâm của người lính: thẳng thắn, trách nhiệm, luôn đặt lợi ích chung lên trước. Bố cùng hội vận động hội viên gương mẫu, hỗ trợ nhau làm kinh tế, tham gia phong trào đền ơn đáp nghĩa, xây dựng nông thôn mới, giữ gìn an ninh trật tự địa phương. Người dân trong vùng, ai cũng gọi bố bằng cái tên thân thuộc: Bác Thảnh - người lính chân chất của làng.”

Không chỉ là một chiến sĩ kiên cường, một cán bộ tận tâm, bố còn là trụ cột của gia đình. Bốn người con lớn lên dưới sự dạy dỗ nghiêm nhưng ấm của bố. Bố ít nói, không hứa nhiều, chỉ sống bằng hành động. Bữa cơm giản dị, lời nhắc nhở nhẹ nhàng, những câu chuyện lính kể vào mỗi tối mùa hè - tất cả trở thành ký ức đẹp theo chúng tôi đến suốt đời.

Bố thường bảo:“Cách trả ơn tốt nhất cho bố mẹ là sống tử tế và trở thành người có ích.”

Và đó cũng chính là điều bố đã làm cả đời. Hôm nay, khi nhìn bố ung dung bên hiên nhà, cầm chén trà nóng và mỉm cười nhìn con cháu, tôi càng hiểu rằng hành trình của bố là một bản trường ca đẹp đẽ. Không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng sâu lắng và đầy tự hào. Bố đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” - chiến đấu, phục vụ, cống hiến bằng cả trái tim. Rồi bố đi qua thời bình - xây dựng quê hương, chăm lo gia đình, giữ gìn phẩm chất người lính Cụ Hồ.

Đối với tôi, bố không chỉ là người đã bảo vệ biển trời, gìn giữ Tổ quốc, mà còn là người xây dựng nên mái ấm của chúng tôi bằng sự hiền hậu và nghị lực. Bố là người lính của đất nước - và là người hùng của chính gia đình mình.

Là con gái của một người lính hải quân nhân dân Việt Nam, con luôn mang trong tim niềm tự hào sâu sắc về bố. Cuộc đời bố - từ những năm tháng tuổi trẻ cống hiến nơi Cam Ranh, đến những chặng đường bền bỉ trên đất Quảng Ninh – đã dạy con hiểu thế nào là ý chí, là trách nhiệm và là tình yêu Tổ quốc thiêng liêng. Con biết ơn bố vì những hi sinh thầm lặng, những đêm bố xa nhà canh giữ biển trời, để chúng con được lớn lên bình yên.

Hôm nay, khi nhìn lại hành trình của bố, con càng trân trọng hơn giá trị của kỷ luật, lòng nhân hậu và sự kiên định mà bố luôn dành cho gia đình. Bố không chỉ là một người lính Trung tá đáng kính, mà còn là điểm tựa ấm áp nhất của cuộc đời con. Con nguyện học theo tấm gương của bố sống tử tế, trách nhiệm và không bao giờ ngừng cố gắng để xứng đáng với tình yêu và niềm kỳ vọng bố dành cho con.

Bố mãi là niềm tự hào lớn nhất của con.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn