Khoảng trời sau tán lá
Giữa những ngày hành quân liên tục, Hiếu hiếm khi có dịp dừng lại lâu. Nhưng mỗi khi nghỉ chân, anh thường ngửa mặt nhìn lên trời. Qua tán lá dày, bầu trời chỉ hiện ra thành những mảnh nhỏ, xanh nhạt hoặc xám đục tùy ngày. Nhưng với Hiếu, đó là khoảng không quý giá. Một người bạn hỏi: “Nhìn gì mà lâu thế?” Hiếu đáp: “Nhìn để nhớ là ngoài kia còn một thế giới khác.” Có hôm trời đầy mây, không thấy gì rõ. Nhưng anh vẫn nhìn, như một thói quen. Sau một trận đánh căng thẳng, Hiếu nằm xuống, mệt
Giữa những ngày hành quân liên tục, Hiếu hiếm khi có dịp dừng lại lâu. Nhưng mỗi khi nghỉ chân, anh thường ngửa mặt nhìn lên trời.
Qua tán lá dày, bầu trời chỉ hiện ra thành những mảnh nhỏ, xanh nhạt hoặc xám đục tùy ngày. Nhưng với Hiếu, đó là khoảng không quý giá.
Một người bạn hỏi: “Nhìn gì mà lâu thế?”
Hiếu đáp: “Nhìn để nhớ là ngoài kia còn một thế giới khác.”
Có hôm trời đầy mây, không thấy gì rõ. Nhưng anh vẫn nhìn, như một thói quen.
Sau một trận đánh căng thẳng, Hiếu nằm xuống, mệt lả. Anh mở mắt, thấy một khoảng trời nhỏ lọt qua tán cây—xanh trong đến lạ.
Anh mỉm cười. Trong khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Khoảng trời ấy không lớn, không trọn vẹn. Nhưng đủ để nhắc anh rằng cuộc sống không chỉ có chiến tranh.
Và chính những khoảng nhỏ bé như vậy đã giữ cho con người không quên mình đang sống, không chỉ tồn tại.



