Khoảng trời tuổi hai mươi không trở lạ
Năm 1977, khi mới mười chín tuổi, bác Lê Hảo rời thôn Hạ Vũ 1, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Bước chân rời làng quê còn vương mùi rơm rạ, phía trước là rừng sâu, là chiến trường đầy gian khó. Bác trở thành người lính của đơn vị E679L968 trong bối cảnh đất nước vừa qua chiến tranh lớn nhưng vẫn còn nhiều nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc ở những vùng biên giới, rừng núi xa xôi.
Trong quân ngũ, bác đảm nhiệm vai trò B1, CS – một vị trí không ồn ào nhưng nặng trách nhiệm. Bác dẫn tổ, giữ kỷ luật, bảo đảm an toàn cho từng chuyến hành quân, từng ca gác đêm, từng kho lương thực, từng con đường vận chuyển đạn dược. Chiến trường bác đi qua là những cánh rừng Nam Giang, Đắk Tô, ven sông Sê San – nơi mưa rừng, sốt rét, đói khát và hiểm nguy luôn rình rập.
Ba năm quân ngũ của bác không được đo bằng những trận đánh lớn, mà bằng sự bền bỉ mỗi ngày. Là những đêm phục kích căng như dây đàn, những chuyến gùi đạn nặng trĩu vai, những cơn sốt rét tưởng không qua khỏi, những bữa cơm rừng chỉ có cơm vắt và muối, và cả những khoảnh khắc mất mát khi đồng đội ngã xuống ngay trước mắt. Mỗi ký ức đều hằn sâu, lặng lẽ nhưng không thể phai mờ.
Bác từng nói: “Lính mình không nghĩ nhiều đến huân chương. Nghĩ nhiều nhất là làm sao để anh em còn đủ mặt sau mỗi nhiệm vụ.” Chính tinh thần ấy đã giúp bác hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được đơn vị ghi nhận bằng Huân chương Chiến công hạng Ba khi xuất ngũ. Nhưng phần thưởng lớn nhất mà bác mang về, có lẽ là sự trưởng thành của một người lính đã đi qua sinh tử.
Năm 1980, bác rời quân ngũ. Ngày chia tay đơn vị không kèn trống, chỉ có những cái bắt tay siết chặt và ánh mắt lưu luyến. Ba lô nhẹ hơn ngày nhập ngũ, nhưng trong lòng bác là cả một quãng đời không thể gọi tên. Từ đó, bác trở về làm người dân bình thường, nhưng “Thời hoa lửa” thì vẫn ở lại – trong từng giấc ngủ, trong mỗi lần nhớ về đồng đội, trong sự lặng lẽ của một cựu chiến binh không quen kể công.
Nhìn lại chặng đường 1977–1980 của bác Lê Hảo, người viết hiểu rằng đó không chỉ là ba năm quân ngũ, mà là ba năm tuổi trẻ được gửi trọn cho Tổ quốc. Không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng bền bỉ, trung thành và rất người lính. Và chính những con người như bác đã âm thầm giữ cho đất nước những năm tháng bình yên sau chiến tranh.
“Thời hoa lửa” khép lại, nhưng ký ức thì còn mãi.



