Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khoảng Trời Và Những Cung Đường Huyền Thoại

Câu chuyện về bức thư gửi mẹ đầy lạc quan của chị Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552, Tổng đội 55 TNXP Hà Tĩnh. Chị cùng 9 đồng đội đã hy sinh anh dũng tại Ngã ba Đồng Lộc để giữ vững mạch máu giao thông cho tiền tuyến.

An Giang15/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành "tọa độ chết" khi mỗi mét vuông đất phải hứng chịu hàng chục quả bom của không quân Mỹ. Chị Võ Thị Tần khi đó là tiểu đội trưởng, chỉ huy một đơn vị toàn các cô gái tuổi đôi mươi với nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua.

Chỉ vài ngày trước khi hy sinh, chị Tần đã viết thư về cho mẹ. Giữa làn mưa bom bão đạn, thay vì kể về sự sợ hãi hay gian khổ, chị lại viết bằng một giọng văn đầy niềm tin và có phần hóm hỉnh:

"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ. Ban đêm chúng con thắp đèn đi làm, bom đạn giặc đánh phá dữ dội nhưng chúng con vẫn hát vang... Giặc Mỹ có thể bắn phá được đường xá nhưng không bao giờ bắn phá được trái tim chúng con đâu mẹ."

Chị còn mô tả cuộc chiến đấu như một "cuộc dạo chơi" đầy bản lĩnh: "Cứ mỗi lần chúng nó thả bom xong, chúng con lại ra san lấp để xe anh bộ đội kịp qua. Nhìn những đoàn xe nối đuôi nhau ra tiền tuyến, chúng con thấy mình thật hạnh phúc."

Vào lúc 16 giờ ngày 24/7/1968, trong trận bom thứ 15 đổ xuống trong ngày, chị Tần cùng 9 chị em trong tiểu đội đang làm nhiệm vụ đã bị bom vùi lấp. Cả 10 cô gái đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, người trẻ nhất mới 17 tuổi.

Hình ảnh chị Võ Thị Tần và bức thư gửi mẹ đã trở thành biểu tượng bất tử của lực lượng Thanh niên xung phong: Những người dùng bàn tay và ý chí để đối đầu với sắt thép, biến sự khốc liệt của chiến tranh thành những đóa hoa rực rỡ nhất của lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn