Khoảng trống bước theo
Anh bắt đầu nhận ra điều đó từ một buổi chiều.
Khi mọi thứ đã tạm yên.
Khi không còn chuyển động gấp gáp.
Khi không có gì buộc anh phải tập trung.
Anh đứng dậy.
Bước một bước.
Rồi dừng lại.
Không phải vì mệt.
Mà vì cảm thấy—
có một khoảng trống đang đi theo mình.
Không ở phía trước.
Không ở phía sau.
Mà ở ngay bên cạnh.
Không nhìn thấy.
Nhưng rõ.
Anh thử bước nhanh hơn.
Khoảng trống vẫn theo kịp.
Anh dừng lại.
Nó cũng dừng.
Anh không quay sang nhìn.
Vì anh biết—
không có gì để thấy.
Nhưng điều đó không làm nó biến mất.
Từ hôm đó,
anh không còn bước một mình nữa.



