Bài viết

KHOẢNG TRỐNG GIỮA HAI LỚP CẢNH GIỚI

Sau khi vượt qua lớp hàng rào đầu tiên, tổ đặc công phải băng qua một khu vực trống trải nằm giữa các lớp cảnh giới. Đây là khoảng không gian nguy hiểm nhất, nơi bất kỳ sơ suất nào cũng có thể khiến nhiệm vụ thất bại.

Thanh Hóa08/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi vượt qua lớp hàng rào đầu tiên, tổ đặc công của bác Vũ Minh Quân tiếp tục tiến sâu hơn vào khu vực mục tiêu.

Phía trước là một khoảng đất trống.

Ban ngày, nơi này có lẽ không quá đặc biệt.

Nhưng trong đêm tối, nó trở thành thử thách lớn đối với những người lính đặc công.

Không có cây lớn để che chắn.

Không có bụi rậm đủ dày để ẩn nấp.

Chỉ có nền đất thấp và những khoảng sáng tối đan xen dưới ánh đèn cảnh giới.

Bác Quân nằm sát mặt đất quan sát.

Từ vị trí đó, ông có thể nhìn thấy những luồng ánh sáng quét qua từng khu vực theo chu kỳ nhất định.

Chúng không di chuyển ngẫu nhiên.

Mỗi vòng quét đều có quy luật.

Việc của tổ đặc công là phải tìm ra quy luật ấy.

Thời gian trôi qua từng phút.

Không ai nóng vội.

Trong chiến tranh, đặc biệt là với lực lượng đặc công, sự kiên nhẫn luôn quan trọng hơn tốc độ.

Bác Quân nhớ rằng có những lúc phải nằm bất động rất lâu.

Hai cánh tay tê cứng.

Đất lạnh thấm qua lớp áo.

Muỗi rừng vo ve quanh tai.

Nhưng không ai được phép cử động.

Chỉ cần một động tác nhỏ không đúng lúc, mọi công sức chuẩn bị sẽ trở nên vô nghĩa.

Sau khi xác định được thời điểm phù hợp, tín hiệu được truyền đi.

Người đầu tiên bắt đầu bò qua khoảng đất trống.

Từng động tác đều chậm rãi và chính xác.

Không được làm rung cỏ.

Không được để ánh sáng phản chiếu từ bất kỳ vật dụng nào trên người.

Bác Quân là người thứ hai di chuyển.

Khoảng cách giữa mỗi người được giữ rất cẩn thận.

Nếu có sự cố xảy ra, cả tổ sẽ không bị ảnh hưởng cùng lúc.

Ông áp sát người xuống mặt đất.

Cảm nhận từng hạt cát, từng cọng cỏ dưới tay.

Mắt luôn hướng về phía trước.

Tai liên tục lắng nghe mọi âm thanh xung quanh.

Đang bò được một đoạn, ánh sáng bất ngờ đổi hướng.

Tín hiệu dừng được truyền ngay lập tức.

Tất cả nằm im.

Không một cử động.

Không một tiếng động.

Ánh đèn quét ngang qua khu vực cách vị trí của bác chỉ vài mét.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.

Bác Quân kể rằng ông có thể nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực.

Nhưng điều quan trọng nhất là phải giữ bình tĩnh.

Lo lắng chỉ khiến con người dễ mắc sai lầm.

May mắn là ánh sáng nhanh chóng rời đi.

Tổ đặc công tiếp tục tiến lên.

Sau gần một giờ đồng hồ, cả đội mới vượt qua được khoảng đất trống ấy.

Khi đến nơi an toàn phía bên kia, không ai nói gì.

Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau trong bóng tối.

Mọi người đều hiểu rằng mình vừa vượt qua một trong những phần nguy hiểm nhất của nhiệm vụ.

Bác Quân sau này vẫn nhớ rất rõ cảm giác khi ấy.

Đó không phải niềm vui chiến thắng.

Cũng không phải sự tự hào.

Mà là cảm giác nhẹ nhõm khi cả đồng đội đều an toàn.

Ông thường nói:

“Trong đặc công, thành công không phải là người đi nhanh nhất hay giỏi nhất. Thành công là khi cả đội cùng hoàn thành nhiệm vụ và cùng trở về.”

Khoảng đất trống năm ấy giờ chỉ còn là một ký ức xa xôi.

Nhưng bài học về sự bình tĩnh, kiên nhẫn và tinh thần đồng đội vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người lính đặc công Vũ Minh Quân.

Đó là những điều đã giúp ông và đồng đội vượt qua biết bao thử thách trong những năm tháng không thể nào quên của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn