Khoảng trống mang tên người con
Trong cuộc đời mỗi con người, có những khoảng trống dù thời gian trôi qua bao lâu cũng không thể lấp đầy. Đối với mẹ Lê Thị Viễn, khoảng trống ấy mang tên người con duy nhất – Lê Quang Xin. Mẹ sinh năm 1917, đã đi qua những năm tháng đất nước nhiều đau thương. Cuộc đời mẹ gắn liền với hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam chịu thương chịu khó, luôn đặt gia đình lên trên hết. Mẹ chỉ có một người con duy nhất và dành cho con tất cả tình yêu thương của mình. Nhưng rồi chiến tranh đến. Người con ấy phải rời mái nhà để lên đường làm nhiệm vụ. Có lẽ trong giây phút tiễn con, mẹ vừa thương vừa tự hào. Mẹ thương vì biết phía trước là hiểm nguy, nhưng mẹ cũng hiểu rằng con đang thực hiện một trách nhiệm thiêng liêng. Lê Quang Xin đã không trở về. Sự ra đi ấy để lại trong lòng mẹ một khoảng trống lớn lao. Không còn người con để mẹ chăm sóc, không còn tiếng nói quen thuộc, không còn những cuộc trò chuyện giản dị trong gia đình. Đối với một người mẹ, con cái thường là niềm hy vọng của tuổi già. Nhưng mẹ Viễn đã phải bước vào những năm tháng cuối đời với sự thiếu vắng người con duy nhất. Tuy nhiên, mẹ đã không để mất mát làm mất đi niềm tin vào cuộc sống. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của con không phải là vô nghĩa. Người con ấy đã góp một phần tuổi trẻ và tính mạng của mình cho đất nước. Đó là điều giúp mẹ có thể tiếp tục sống với niềm tự hào. Nỗi đau và niềm tự hào cùng tồn tại trong trái tim mẹ. Mỗi khi nhớ đến con, mẹ có thể đau vì con không còn nữa, nhưng cũng có thể tự hào vì con đã sống có lý tưởng. Hình ảnh ấy khiến chúng ta càng thấm thía giá trị của hòa bình. Những thế hệ trẻ hôm nay có thể được học tập, làm việc, xây dựng gia đình và theo đuổi ước mơ bởi thế hệ cha anh đã chấp nhận hy sinh. Mẹ Lê Thị Viễn đã mang trong mình một khoảng trống suốt cuộc đời, nhưng chính khoảng trống ấy lại góp phần nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của sự sống và hòa bình.
Trong cuộc đời mỗi con người, có những khoảng trống dù thời gian trôi qua bao lâu cũng không thể lấp đầy. Đối với mẹ Lê Thị Viễn, khoảng trống ấy mang tên người con duy nhất – Lê Quang Xin.
Mẹ sinh năm 1917, đã đi qua những năm tháng đất nước nhiều đau thương. Cuộc đời mẹ gắn liền với hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam chịu thương chịu khó, luôn đặt gia đình lên trên hết. Mẹ chỉ có một người con duy nhất và dành cho con tất cả tình yêu thương của mình.
Nhưng rồi chiến tranh đến. Người con ấy phải rời mái nhà để lên đường làm nhiệm vụ. Có lẽ trong giây phút tiễn con, mẹ vừa thương vừa tự hào. Mẹ thương vì biết phía trước là hiểm nguy, nhưng mẹ cũng hiểu rằng con đang thực hiện một trách nhiệm thiêng liêng.
Lê Quang Xin đã không trở về.
Sự ra đi ấy để lại trong lòng mẹ một khoảng trống lớn lao. Không còn người con để mẹ chăm sóc, không còn tiếng nói quen thuộc, không còn những cuộc trò chuyện giản dị trong gia đình.
Đối với một người mẹ, con cái thường là niềm hy vọng của tuổi già. Nhưng mẹ Viễn đã phải bước vào những năm tháng cuối đời với sự thiếu vắng người con duy nhất.
Tuy nhiên, mẹ đã không để mất mát làm mất đi niềm tin vào cuộc sống. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của con không phải là vô nghĩa. Người con ấy đã góp một phần tuổi trẻ và tính mạng của mình cho đất nước.
Đó là điều giúp mẹ có thể tiếp tục sống với niềm tự hào.
Nỗi đau và niềm tự hào cùng tồn tại trong trái tim mẹ. Mỗi khi nhớ đến con, mẹ có thể đau vì con không còn nữa, nhưng cũng có thể tự hào vì con đã sống có lý tưởng.
Hình ảnh ấy khiến chúng ta càng thấm thía giá trị của hòa bình. Những thế hệ trẻ hôm nay có thể được học tập, làm việc, xây dựng gia đình và theo đuổi ước mơ bởi thế hệ cha anh đã chấp nhận hy sinh.
Mẹ Lê Thị Viễn đã mang trong mình một khoảng trống suốt cuộc đời, nhưng chính khoảng trống ấy lại góp phần nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của sự sống và hòa bình.


