Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Khoảnh Khắc Bất Tử của Người Thiếu Nữ Lê-ki-ma - Võ Thị Sáu (1)

Phú Thọ27/01/2026Đoàn phường Vĩnh Phúc (Đoàn phường Vĩnh Phúc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Đêm cuối cùng trên Hòn Đảo Tử Thần

Tiếng cùm sắt va vào nhau khô khốc. Mới 7 giờ tối, nhưng cả nhà giam Côn Đảo đã chìm trong sự tĩnh mịch lạnh lẽo. Võ Thị Sáu nằm trong xà lim tối tăm, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà đá. Cô gái Đất Đỏ này vừa tròn 19 tuổi.

Một ngày trước, quân Pháp đã đọc bản án tử hình: “Phạm tội giết người và phản quốc.” (Thực chất là hành động dũng cảm ném lựu đạn tiêu diệt tên Cai tổng Tòng và một số lính Pháp).

Đêm đó, Sáu vẫn rất bình tĩnh. Nụ cười tinh nghịch vẫn thoáng trên môi. Cô tự tay đan một cọng tóc tết cho nữ đồng chí cùng phòng và hát khe khẽ những bài ca cách mạng. Sáu biết, cuộc đời ngắn ngủi của mình sắp kết thúc, nhưng cô không hối tiếc một giây phút nào đã sống vì độc lập.

2. Bước chân ra pháp trường Cỏ Ống

Bình minh ngày 23 tháng 1 năm 1952, một buổi sáng ảm đạm và se lạnh. Quân lính Pháp và cai ngục dẫn Sáu ra khỏi khám, đưa thẳng đến bãi Cỏ Ống – nơi hành quyết bí mật.

Bóng dáng cô độc bước đi trên con đường đá dăm. Sáu không hề run sợ. Cô giữ vững bước chân hiên ngang, mái tóc dài tung bay trong gió biển.

Trên đường đi, một viên Cha cố người Pháp được cử đến, cố gắng thực hiện nghi thức rửa tội cuối cùng cho cô gái trẻ. Sáu lắc đầu, cương quyết:

"Tôi không có tội. Tôi chỉ yêu nước và chiến đấu cho độc lập. Tôi không cần ai rửa tội. Nếu có, thì đó là cho những kẻ đang giết tôi đây!"

Viên Cha cố lặng lẽ bỏ đi. Đến pháp trường, Sáu được lệnh quỳ xuống và bịt mắt.

3. Khúc ca cuối cùng

Khi lính gác áp đến định bịt mắt, Sáu giật mạnh tấm vải đen khỏi tay chúng, trừng mắt nhìn thẳng vào những họng súng đen ngòm của đội xử bắn.

"Không! Hãy để tôi nhìn thấy đất mẹ! Tôi không sợ chết. Không cần bịt mắt tôi!"

Quân Pháp sững sờ trước khí phách của cô gái bé nhỏ. Sáu đứng thẳng, không hề quỳ. Cô ngước nhìn lá cờ đỏ sao vàng tưởng tượng trong tâm trí mình và cất cao giọng hát:

“Tiến lên đồng bào! Tiến lên chiến sĩ! Mau diệt quân thù…”

Đó là bài Tiến Quân Ca (Quốc ca Việt Nam), vang vọng, dũng mãnh giữa hòn đảo xa xôi.

Khi tiếng hát vừa dứt, cô thét lên khẩu hiệu cuối cùng, âm vang mạnh mẽ hơn cả tiếng sóng biển:

"Đả đảo thực dân Pháp! Hồ Chủ tịch muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!"

Tiếng súng nổ. Võ Thị Sáu ngã xuống, như một bông hoa Lê-ki-ma rực rỡ đã hy sinh trên mảnh đất quê hương. Sự hy sinh của chị đã trở thành một biểu tượng bất diệt về tinh thần yêu nước, là huyền thoại không bao giờ tắt trên đảo Côn Lôn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khoảnh Khắc Bất Tử của Người Thiếu Nữ Lê-ki-ma - Võ Thị Sáu (1) | Câu chuyện thời hoa lửa