KHOẢNH KHẮC BẤT TỬ TRÊN ĐỒI HIM LAM
KHOẢNH KHẮC BẤT TỬ TRÊN ĐỒI HIM LAM
Chương I: Người con của đất lửa Hà Tĩnh
Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên không chỉ để nhớ, mà để thờ phụng trong tâm khảm mỗi người dân Việt. Phan Đình Giót là một cái tên như thế. Sinh ra tại làng Tám, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh – vùng đất miền Trung nắng cháy da người, nơi cát trắng và gió Lào tôi luyện nên những con người có ý chí sắt đá.
Tuổi thơ của Giót là những chuỗi ngày cơ cực. Mồ côi cha từ sớm, mười ba tuổi đã phải đi ở đợ, nếm đủ đắng cay của kiếp người lầm than dưới ách thống trị của phong kiến và thực dân. Nhưng chính sự nghèo khổ ấy đã nung nấu trong anh một khát khao tự do cháy bỏng. Năm 1950, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang vọng khắp các xóm làng, Phan Đình Giót đã hăng hái lên đường nhập ngũ. Anh mang theo hành trang là một tấm lòng yêu nước nồng nàn và một tinh thần lạc quan hiếm có.
Trong những năm tháng hành quân, Giót luôn là linh hồn của đơn vị. Anh không chỉ giỏi đánh giặc mà còn là người anh em hiền lành, hay nhường cơm sẻ áo. Những đêm hành quân băng rừng lội suối, dưới đôi vai rướm máu vì ba lô nặng trĩu, anh vẫn cất cao tiếng hát, động viên đồng đội vượt qua những con đèo hiểm trở của dải đất miền Trung và vùng Tây Bắc xa xôi.
Chương II: Hướng về lòng chảo Điện Biên
Cuối năm 1953, đơn vị của Phan Đình Giót nhận lệnh tham gia chiến dịch Trần Đình (mật danh của chiến dịch Điện Biên Phủ). Đó là một cuộc hành trình vĩ đại nhưng cũng đầy gian khổ. Quân và dân ta phải đối mặt với một "pháo đài bay" bất khả xâm phạm mà thực dân Pháp đã dày công xây dựng.
Hình ảnh Phan Đình Giót cùng đồng đội "hò kéo pháo" qua những đỉnh đèo cao vút đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Đèo Pha Đin, dốc Chuối, vực sâu thẳm hố thẳm... nơi nào cũng in dấu chân anh. Có những đêm mưa phùn gió bấc, bùn lầy ngập đến đầu gối, dây tời kéo pháo cứa sâu vào da thịt, anh vẫn hô vang: "Tiến lên anh em ơi, chỉ một chút nữa thôi là nhìn thấy lòng chảo rồi!".
Giữa những khoảng lặng của chiến trường, Giót thường ngồi lặng lẽ bên bếp hoàng cầm, viết những dòng nhật ký ngắn ngủi về mẹ, về quê hương Hà Tĩnh với những rặng phi lao rì rào. Anh tự hứa với lòng mình: "Khi nào sạch bóng quân thù, nhất định sẽ về sửa cho mẹ mái nhà tranh". Nhưng anh cũng hiểu rằng, để có được ngày ấy, phải có những người sẵn sàng làm "ngọn đuốc" soi đường.
Chương III: Trận đánh mở màn và "Bức tường lửa"
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam bắt đầu. Trời chiều Điện Biên âm u, mây chì sà xuống thấp như báo hiệu một cơn bão lửa sắp đổ xuống.
Đúng 17 giờ 5 phút, pháo binh ta đồng loạt khạc lửa. Cả thung lũng Điện Biên rung chuyển. Phan Đình Giót lúc này là Tiểu đội phó bộc phá thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Nhiệm vụ của anh và tiểu đội là phá hàng rào dây thép gai để mở đường cho bộ binh xung phong.
Trận chiến diễn ra khốc liệt ngoài sức tưởng tượng. Pháo địch từ Mường Thanh câu sang, súng máy từ các lô cốt địch vãi đạn như mưa. Khói súng, bụi đất mù mịt khiến tầm nhìn bị hạn chế. Phan Đình Giót dẫn đầu tiểu đội, thoăn thoắt trườn qua các hố pháo. Anh đánh đến quả bộc phá thứ tám, phá tan tám lớp rào cuối cùng.
Tuy nhiên, khi quân ta tiến sát vào tiền duyên, một khẩu trung liên của địch từ lô cốt số 3 bỗng nhiên khạc đạn liên tục. Tiếng súng chát chúa, đỏ rực giữa màn đêm, quật ngã những chiến sĩ xung kích của ta ngay trước cửa ngõ cứ điểm. Đội hình xung phong bị chặn lại. Thời gian lúc này quý hơn vàng, nếu không dập tắt được hỏa điểm này, cả đại đội sẽ rơi vào cái bẫy chết chóc của địch.
Chương IV: Khoảnh khắc hóa thân vào bất tử
Phan Đình Giót lúc này đã bị thương rất nặng. Một viên đạn đã xuyên qua vai, một viên khác găm vào đùi anh. Máu thấm đẫm tấm áo trấn thủ, nhưng đôi mắt anh vẫn rực cháy một quyết tâm kỳ lạ. Anh thấy đồng đội mình nằm xuống, thấy ngọn cờ quyết chiến quyết thắng đang chờ được cắm lên nóc hầm chỉ huy.
Trong giây phút giữa sự sống và cái chết, một ý nghĩ lóe sáng trong đầu người chiến sĩ trẻ. Anh dùng chút sức lực cuối cùng, lết sát đến chân lô cốt. Những hòn đá dưới chân anh nhuộm đỏ sắc máu. Khi cách lỗ châu mai chỉ còn gang tấc, anh bất ngờ vùng dậy như một mãnh hổ.
Anh không còn bộc phá, cũng không còn đạn. Thứ vũ khí duy nhất anh có lúc này chính là lồng ngực đầy nhiệt huyết của mình. Phan Đình Giót vươn người lên, áp chặt lồng ngực vạm vỡ vào lỗ châu mai đang phun lửa.
Tiếng súng trung liên bỗng chốc câm bặt.
Một sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm trong giây lát. Những họng súng hung bạo của quân thù đã bị khuất phục trước trái tim quả cảm của người chiến sĩ Việt Nam. Toàn bộ trận địa như bùng nổ, tiếng hô vang vọng khắp đồi Him Lam: "Phan Đình Giót đã lấp lỗ châu mai rồi! Xung phong!".
Hàng trăm chiến sĩ tràn lên như thác lũ, vượt qua xác người anh hùng vẫn đang đứng vững nơi cửa hầm, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam. Đêm đó, hoa ban rừng Điện Biên nở rực rỡ, nhưng có một bông hoa đã hóa thân vào đất mẹ, để giữ cho sắc hoa mãi mãi trường tồn.
Vĩ thanh: Thời hoa lửa không bao giờ tắt
Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời mới 32 – lứa tuổi sung sức nhất với biết bao dự định và ước mơ. Anh ra đi khi chưa kịp nhìn thấy ngày toàn thắng, chưa kịp về thăm người mẹ già ở quê hương Hà Tĩnh. Nhưng anh đã để lại cho dân tộc một bài ca bất hủ về lòng quả cảm.
Hành động của Phan Đình Giót không chỉ là sự dũng cảm nhất thời, mà đó là biểu tượng của cả một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". "Thời hoa lửa" ấy, máu của các anh đã đổ xuống để nhuộm đỏ màu cờ, để mỗi tấc đất hôm nay chúng ta bước đi đều mang trong mình hơi ấm của những người anh hùng.
Ngày nay, khi chúng ta sống trong hòa bình, tên anh đã được đặt cho những ngôi trường, những con đường lớn. Nhưng trên hết, hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai sẽ mãi là "ngọn đuốc" dẫn đường cho thế hệ trẻ, nhắc nhở chúng ta về cái giá của độc lập và giá trị của hai tiếng: Tổ quốc.
Câu chuyện về Phan Đình Giót là lời nhắc nhở rằng: Có những cái chết đã trở thành sự sống, và có những con người đã hóa thành bất tử trong lòng nhân dân.



