KHOẢNH KHẮC BẤT TỬ TRÊN ĐỒI HIM LAM
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ rúng động trước làn pháo lửa mở màn chiến dịch của quân ta. Mục tiêu tấn công đầu tiên là trung tâm đề kháng Him Lam. Tiểu đội của chiến sĩ bộc phá Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ đánh phá các lớp hàng rào dây kẽm gai dày đặc để mở đường cho quân ta tiến công.
Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt, đạn từ các lô cốt địch trút xuống như mưa. Nhiều đồng đội xung kích ngã xuống. Bản thân anh Giót cũng bị thương nặng ở vai và đùi, máu chảy đầm đìa. Thế nhưng, anh vẫn nén đau đớn, dùng một tay ôm bộc phá, một tay rạch đất trườn lên phía trước, lần lượt quét sạch các lớp rào cuối cùng.
Đúng lúc quân ta chuẩn bị ào lên, hỏa lực từ hỏa điểm số 3 của địch bất ngờ khạc đạn dữ dội. Họng súng đại liên điên cuồng quét ngang, ghìm chặt toàn bộ mũi xung kích của ta dưới mặt đất. Thời gian không còn nhiều, nếu không dập tắt cái "miệng bốc lửa" này, toàn bộ đại đội sẽ hy sinh dưới làn đạn giặc.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Phan Đình Giót dồn hết chút tàn lực cuối cùng bò áp sát vào chân lô cốt. Anh nâng súng tiểu liên lên bắn mãnh liệt vào lỗ châu mai để uy hiếp tinh thần giặc, nhưng họng súng của chúng vẫn điên cuồng nhả đạn. Không một chút do dự, người chiến sĩ trẻ buông súng, rướn người đứng thẳng dậy rồi lao cả lồng ngực vạm vỡ của mình áp chặt vào lỗ châu mai của địch.



