Bài viết

Khoảnh khắc cuối cùng của người chỉ huy trẻ

Khoảnh khắc cuối cùng của người chỉ huy trẻ

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảnh khắc cuối cùng của người chỉ huy trẻ

Đại đội trưởng của chúng tôi tên Lợi, mới ngoài hai mươi nhưng bản lĩnh và gan dạ hơn bất cứ ai. Anh không bao giờ để chiến sĩ đi trước mình, dù là trận đánh lớn hay chỉ là chuyến trinh sát nhỏ. Anh thường nói: “Tôi sống hay chết không quan trọng, miễn các cậu còn thì đất nước còn.”

Ngày diễn ra trận đánh ở đồi 47, địch tấn công dữ dội. Bom nổ liên hồi, đất đá bay mù mịt. Chúng tôi áp sát chiến hào, nhưng hỏa lực quá mạnh khiến đội hình bị chia cắt. Anh Lợi lập tức lao lên, đứng giữa lằn đạn để ra hiệu tập hợp. Hình ảnh anh trong làn khói súng mờ ảo ấy đến giờ tôi vẫn không thể quên.

Địch nã pháo thẳng vào sườn đồi. Một mảnh đạn bay tới. Anh Lợi đẩy tôi sang bên, còn mình thì bị trúng ở bụng. Tôi ôm anh, máu chảy ra nóng rực. Anh thở dốc nhưng vẫn cố nói: “Giữ trận địa… đừng để ai lùi.” Đôi mắt anh sáng đến phút cuối, như muốn dặn dò chúng tôi thay anh hoàn thành nhiệm vụ.

Chúng tôi chiến đấu đến khi trời tối, cuối cùng giành lại được đồi 47. Khi quay lại, anh Lợi đã nằm bất động, bàn tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Ai cũng im lặng, không ai nói thành lời. Anh đã ra đi như một ngọn lửa cháy đến giây cuối cùng.

Sau chiến tranh, đơn vị chúng tôi dựng bia tưởng niệm anh trên đồi 47. Mỗi khi trở lại, tôi đứng trước tấm bia và thấy như anh vẫn đang nở nụ cười hiền hậu ngày nào. Người chỉ huy trẻ ấy đã để lại không chỉ chiến công, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, trách nhiệm và sự hy sinh tuyệt đẹp của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn