Khoảnh khắc độc lập
Sự kiện Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Sáng ngày 2 tháng 9 năm 1945, bầu trời Hà Nội trong xanh, gió thu nhè nhẹ thổi. Từ tờ mờ sáng, cả thủ đô như bừng tỉnh sau những đêm dài nô lệ. Khắp các ngả đường, cờ đỏ sao vàng tung bay rợp trời, nhuộm thắm từng góc phố, từng mái nhà.Dòng người từ khắp các ngả — công nhân, nông dân, trí thức, tiểu thương, thanh niên, phụ nữ, và cả những người dân tộc thiểu số trong trang phục truyền thống — cuồn cuộn đổ về Quảng trường Ba Đình. Hơn 50 vạn người mang trong tim một ngọn lửa hừng hực, một sự háo hức tột độ. Họ đến để đón chào một thời khắc mà cha ông họ đã đổ biết bao xương máu để đánh đổi:Ngày Độc lập.Quảng trường Ba Đình hôm ấy rực rỡ một màu đỏ thiêng liêng. Giữa quảng trường, một lễ đài bằng gỗ đơn sơ nhưng trang nghiêm được dựng lên, bọc vải đỏ và lụa vàng. Đội tự vệ vũ trang và các chiến sĩ Giải phóng quân đứng nghiêm trang bảo vệ lễ đài. Không khí vừa náo nhiệt, sôi sục, lại vừa thiêng liêng, nín thở chờ đợi.Đúng 14 giờ chiều, một chiếc xe ô tô đen chầm chậm tiến vào quảng trường. Cả biển người bỗng chốc im lặng phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía lễ đài.Từ trên xe, những vị lãnh đạo của Chính phủ Cách mạng Lâm thời bước ra. Và rồi, một cụ già gầy gò, vầng trán cao rộng, đôi mắt sáng rực rỡ bước lên bục. Người mặc bộ quần áo kaki màu vàng đã sờn cũ, chân đi đôi dép cao su giản dị. Không áo gấm phù hiệu, không huy chương lấp lánh, nhưng sự xuất hiện của Người lại tỏa ra một sức mạnh tinh thần vô bờ bến. Đó chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh.Cả quảng trường vỡ òa trong tiếng reo hò vang dậy: "Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!". Bác mỉm cười hiền từ, giơ tay vẫy chào đồng bào. Người đưa tay lên làm hiệu cho biển người im lặng. Lập tức, sự tĩnh lặng trang nghiêm bao trùm lấy không gian rộng lớn.Giọng nói của Bác vang lên qua loa phóng thanh, trầm ấm, dõng dạc và mang đậm âm sắc quê hương Nghệ An:"Hỡi đồng bào cả nước! Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc..."Người mở đầu bằng việc trích dẫn Tuyên ngôn Độc lập của nước Mỹ và Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp, như một lời khẳng định đanh thép về chân lý của nhân loại, đặt cuộc đấu tranh của dân tộc Việt Nam ngang hàng với những cuộc cách mạng vĩ đại nhất thế giới.Đang đọc đến giữa chừng, Bác bỗng dừng lại. Người nhìn bao quát biển người mênh mông, và bằng một giọng điệu ân cần, gần gũi như một người cha nói với các con, Người hỏi:"Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?"Chỉ một câu hỏi ngắn gọn, giản dị ấy đã xóa nhòa mọi khoảng cách giữa một vị Chủ tịch nước và nhân dân. Không còn sự uy nghi xa cách của những bậc đế vương thuở trước, chỉ còn lại sự gắn bó máu thịt giữa lãnh tụ và quần chúng.Từ dưới quảng trường, hơn 50 vạn con người cùng đồng thanh đáp lại, tiếng vang như sấm dậy, rền vang cả một góc trời Hà Nội:"Rõoo!"Đó không chỉ là tiếng trả lời cho một câu hỏi vật lý, mà là tiếng vọng của lòng dân, là sự đồng lòng, nhất trí tuyệt đối của cả một dân tộc đang bừng bừng sức sống. Bác mỉm cười, gật đầu và tiếp tục đọc bản Tuyên ngôn.
Những lời văn của bản Tuyên ngôn đi vào lòng người như một khúc tráng ca. Bác tố cáo tội ác của thực dân Pháp, khẳng định tinh thần đấu tranh anh dũng của nhân dân ta, và cuối cùng, với giọng nói đanh thép, vang vọng, Bác trịnh trọng tuyên bố với toàn thế giới:"Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy."Lời tuyên bố vừa dứt, cả Quảng trường Ba Đình như bùng nổ. Những giọt nướcmắt hạnh phúc lăn dài trên má những người công nhân xạm đen, những bà mẹ già, những thanh niên trí thức. Tiếng vỗ tay, tiếng hô vang"Độc lập! Độc lập!" kéo dài không ngớt. Hàng vạn lá cờ tung bay phấp phới trong nắng thu.Đó là khoảnh khắc mà quá khứ đau thương khép lại, và một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên Độc lập, Tự do của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – chính thức bắt đầu. Chiều mùa thu năm ấy đã vĩnh viễn khắc sâu vào tâm khảm của mỗi người dân đất Việt, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và khát vọng hòa bình.
Những lời văn của bản Tuyên ngôn đi vào lòng người như một khúc tráng ca. Bác tố cáo tội ác của thực dân Pháp, khẳng định tinh thần đấu tranh anh dũng của nhân dân ta, và cuối cùng, với giọng nói đanh thép, vang vọng, Bác trịnh trọng tuyên bố với toàn thế giới:"Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy."Lời tuyên bố vừa dứt, cả Quảng trường Ba Đình như bùng nổ. Những giọt nướcmắt hạnh phúc lăn dài trên má những người công nhân xạm đen, những bà mẹ già, những thanh niên trí thức. Tiếng vỗ tay, tiếng hô vang"Độc lập! Độc lập!" kéo dài không ngớt. Hàng vạn lá cờ tung bay phấp phới trong nắng thu.Đó là khoảnh khắc mà quá khứ đau thương khép lại, và một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên Độc lập, Tự do của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – chính thức bắt đầu. Chiều mùa thu năm ấy đã vĩnh viễn khắc sâu vào tâm khảm của mỗi người dân đất Việt, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và khát vọng hòa bình.



