Khoảnh khắc đối diện cái chết trong lòng đất
Trong những ngày giữ chốt tại điểm cao Phú Yên năm 1972, không phải lúc nào kẻ thù cũng xuất hiện trước mặt. Có những trận đánh mà đối thủ nguy hiểm nhất lại chính là bom đạn từ xa. Với ông Dương Trọng Đoàn, một trong những ký ức ám ảnh nhất là lần bị vùi lấp trong công sự sau một đợt pháo kích dữ dội. Hôm đó, địch bất ngờ tăng cường hỏa lực. Pháo từ nhiều hướng dội xuống liên tục, khiến mặt đất rung chuyển như động đất. Công sự của tổ ông Đoàn bị đánh trúng. Chỉ trong vài giây, đất đá sụp xuống, lấp kín lối ra. Ông bị kẹt lại bên trong, không gian tối om, ngột ngạt. Trong khoảnh khắc ấy, ông cảm nhận rõ ràng cái chết đang đến gần. Không khí cạn dần, hơi thở trở nên khó khăn. Tai ông vẫn nghe tiếng nổ dồn dập bên ngoài, nhưng mọi thứ như xa dần. Ông nghĩ đến gia đình, đến quê hương Yên Mô, và cả những đồng đội đang chiến đấu phía trên. Nhưng bản năng sinh tồn đã kéo ông trở lại. Bằng tất cả sức lực còn lại, ông cố gắng gạt từng nắm đất, từng hòn đá. Những móng tay rớm máu, cánh tay tê dại, nhưng ông không dừng lại. Sau một khoảng thời gian tưởng chừng vô tận, ông tìm được một khe hở nhỏ, đủ để luồn người ra ngoài. Khi chui lên khỏi đống đất đá, ông hít một hơi thật sâu. Ánh sáng ban ngày lúc đó trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Xung quanh, chiến trường vẫn ngổn ngang, đồng đội vẫn tiếp tục chiến đấu. Không ai có thời gian để hỏi han, nhưng ánh mắt nhìn nhau đã đủ hiểu: ông vừa trở về từ ranh giới của cái chết. Khoảnh khắc ấy không chỉ là sự sống sót, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về sự mong manh của con người giữa chiến tranh. Và cũng từ đó, ông Đoàn càng thêm quyết tâm bám trụ, bởi ông hiểu rằng mỗi giây phút mình còn sống là một cơ hội để tiếp tục chiến đấu.



