Cựu chiến binh

Khoảnh khắc đối diện với nỗi sợ hãi tột cùng (1)

Ninh Bình18/05/2026Phạm Thanh Huyền (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong phiếu thu thập, khi được hỏi về giây phút sợ hãi nhất, bác Phương đã lặng đi một hồi lâu. Đó không phải là nỗi sợ cho bản thân mình, mà là nỗi sợ khi chứng kiến sự hủy diệt tàn khốc của chiến tranh lên cơ thể những người đồng đội trẻ tuổi. Bác nhớ lại một buổi chiều tại cao điểm 1030, khi pháo địch bắn chặn đường rút, một hầm trú ẩn của đơn vị bị trúng đạn trực diện. Tiếng nổ đanh gọn xé toạc không gian, và sau đó là một khoảng lặng kinh hoàng.

Khi bác Phương bò đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến người y tá dạn dày sương gió cũng phải run rẩy. Khói thuốc súng nồng nặc che khuất tầm nhìn, tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ dưới những khối đất đá sụt lở. "Lúc đó, tôi sợ mình không đủ sức để kéo họ ra, sợ rằng chỉ cần chậm một giây thôi, hơi thở của anh em sẽ tắt lịm," bác xúc động nhớ lại. Bàn tay bác đào bới trong hoảng loạn, móng tay bật máu nhưng không hề cảm thấy đau. Nỗi sợ hãi lớn nhất là sự bất lực của một người y tá khi đứng trước những vết thương quá nặng mà thuốc men lại cạn kiệt.

Tuy nhiên, chính trong khoảnh khắc sợ hãi tột cùng ấy, bản năng người lính đã trỗi dậy. Bác tự trấn an mình bằng ý nghĩ: "Nếu mình hoảng loạn, ai sẽ cứu anh em?". Bác bắt đầu thực hiện các thao tác sơ cứu một cách máy móc nhưng chính xác, vừa làm vừa liên tục gọi tên đồng đội để họ không rơi vào hôn mê. Vượt qua nỗi sợ hãi, bác Phương đã đưa được ba chiến sĩ ra khỏi đống đổ nát. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi có tiếng sấm vang hay tiếng nổ lớn, ký ức về buổi chiều kinh hoàng ấy lại hiện về, nhắc nhở bác về cái giá của hòa bình và nghị lực phi thường của con người trong nghịch cảnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khoảnh khắc đối diện với nỗi sợ hãi tột cùng (1) | Câu chuyện thời hoa lửa