Khoảnh khắc giữa sinh và tử
Khoảnh khắc giữa sinh và tử
Chiến tranh không chỉ có vinh quang mà còn có những phút giây kinh hoàng, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ được phân định bằng sự may mắn hoặc một tích tắc phản xạ. Trong suốt những năm tháng ở chiến trường, ông Nguyễn Đình Hảo đã không ít lần đối mặt với "tử thần". Những khoảnh khắc ấy đã in sâu vào tâm trí ông, nhắc nhở ông về giá trị của cuộc sống hiện tại.
Ông Hảo kể lại một khoảnh khắc hãi hùng nhất mà ông từng trải qua. Đó là một lần đơn vị đang tạm dừng chân bên một sườn đồi thì bất ngờ bị máy bay địch oanh tạc. Những tiếng nổ xé lòng, đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt không nhìn thấy mặt người. Trong giây phút ấy, ông chỉ kịp nằm xuống một rãnh đất hẹp. Một quả bom nổ ngay gần đó, áp lực khiến ông tai lùng bùng, toàn thân bị đất đá phủ kín.
Khi tiếng máy bay xa dần, ông lồm cồm bò dậy, phủi lớp bụi đất trên người và bàng hoàng nhận ra những đồng đội vừa mới nói cười bên cạnh mình đã mãi mãi nằm xuống. Cảm giác lúc đó không phải là sợ hãi mà là một sự đau xót tột cùng xen lẫn sự bàng hoàng. Ông tự hỏi tại sao mình lại còn sống, và sự sống ấy có ý nghĩa gì khi đồng đội đã ngã xuống. Những giây phút ấy khiến ông hiểu rõ nhất sự khốc liệt và vô nghĩa của chiến tranh xâm lược.
Một lần khác, khi đang lái xe chở hàng, xe của ông bị hỏng ngay giữa một đoạn đường trống trải đúng lúc máy bay trinh sát của địch đi qua. Chỉ trong tích tắc, ông đã nhanh chóng ngụy trang xe bằng cành lá và tìm chỗ ẩn nấp. Quả nhiên, chỉ vài phút sau, máy bay địch quay lại bắn phá dữ dội đoạn đường đó. Nhờ sự nhạy bén và một chút may mắn, ông đã bảo toàn được tính mạng và cả phương tiện.
Đi qua cái chết mới thêm yêu sự sống. Những khoảnh khắc giữa sinh và tử đã giúp ông Nguyễn Đình Hảo có một cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc đời. Ông hiểu rằng mình may mắn hơn hàng vạn đồng đội khác vì đã được trở về. Chính vì thế, ông luôn sống một cuộc đời ý nghĩa, trách nhiệm để xứng đáng với những người đã ngã xuống trong những giây phút định mệnh ấy.



