Khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết
Thái Văn Hân (sinh ngày 15/5/1956), quê xã Thạch Mỹ, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Ngày 13/3/1975, ông nhập ngũ, công tác tại Tiểu đoàn Trinh sát, Bộ Tham mưu Quân khu 9, giữ cấp bậc Thiếu úy, Y sĩ. Ngày 15/8/1978, trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, ông bị thương ở hai cẳng chân, vùng thái dương, hai tai và lồng ngực. Với tỷ lệ thương tật 21,4%, ông là một trong những người lính đã cống hiến tuổi trẻ trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền Tổ quốc sau ngày đất nước thống nhất.
Chiến tranh luôn buộc con người phải đưa ra những quyết định trong tích tắc.
Đối với người lính trinh sát, đó có thể là quyết định tiến hay lùi.
Đối với người y sĩ quân đội, đó là quyết định cứu ai trước.
Ông Thái Văn Hân vừa là một sĩ quan quân đội, vừa là một y sĩ của Tiểu đoàn Trinh sát, Bộ Tham mưu Quân khu 9. Hai nhiệm vụ ấy gặp nhau trên cùng một chiến trường – nơi mỗi giây chậm trễ đều có thể phải trả giá bằng sinh mạng.
Ngày 15 tháng 8 năm 1978, trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, đơn vị của ông đối mặt với hỏa lực ác liệt. Giữa tiếng súng và khói lửa, người y sĩ không thể đứng phía sau. Ông phải có mặt ở nơi đồng đội cần nhất.
Nhưng chiến trường không dành sự ưu tiên cho bất kỳ ai.
Trong lúc làm nhiệm vụ, ông bị nhiều mảnh đạn và sức ép đánh trúng. Hai cẳng chân bị thương, vùng thái dương chấn thương, lồng ngực chịu va đập mạnh, hai tai bị tổn thương bởi sức ép của vụ nổ.
Khoảnh khắc ấy, người đi cứu người lại trở thành người cần được cứu.
Sau trận chiến, những vết thương trên cơ thể dần được chữa lành. Nhưng ký ức về những đồng đội đã cùng chiến đấu, cùng vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày biên giới trở lại bình yên. Những người lính năm xưa nay tóc đã bạc, nhưng tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ vẫn là điều không đổi.
Câu chuyện của ông Thái Văn Hân không chỉ là câu chuyện của một thương binh.
Đó còn là câu chuyện về những con người đã chọn đứng ở nơi nguy hiểm nhất để bảo vệ đồng đội và bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Chính những khoảnh khắc tưởng chừng rất ngắn ngủi giữa sự sống và cái chết ấy đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.



