Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khoảnh khắc hiếm hoi được ngắm bầu trời yên bình

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Nguyễn Ngọc Yến Nhi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến trường Quảng Ngãi, nơi bom đạn, sốt rét và những ca cấp cứu kéo dài nối tiếp nhau không dứt, có những khoảnh khắc rất hiếm hoi mà mọi thứ dường như lắng xuống. Đó là lúc con người có thể ngẩng lên nhìn bầu trời yên bình – dù chỉ trong chốc lát.

Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Đặng Thùy Trâm từng ghi lại những giây phút hiếm hoi như vậy. Sau những đêm trắng cấp cứu, sau những chuyến di chuyển bệnh xá vội vã, hoặc giữa một khoảng nghỉ ngắn khi thương binh đã tạm ổn, chị có thể bước ra ngoài lán trại, đứng giữa rừng và nhìn lên bầu trời.

Bầu trời ấy không phải lúc nào cũng “yên bình” theo nghĩa tuyệt đối, bởi chiến tranh vẫn đang ở rất gần. Nhưng trong khoảnh khắc đó, nó lại trở nên rộng lớn và tĩnh lặng đến lạ: những vì sao vẫn sáng, mây vẫn trôi, gió rừng vẫn thổi qua những tán lá như không có chiến tranh tồn tại bên dưới.

Chính sự đối lập ấy khiến khoảnh khắc trở nên đặc biệt. Con người vừa rời khỏi bàn cấp cứu, tay còn vương mùi thuốc sát trùng, nhưng chỉ cần ngẩng lên là chạm vào một không gian hoàn toàn khác – nơi có ký ức về quê nhà, về Hà Nội, về những ngày bình thường đã xa.

Những giây phút ngắn ngủi ấy không kéo dài lâu. Rất nhanh sau đó, tiếng gọi cấp cứu lại vang lên, công việc lại tiếp tục. Nhưng trong ký ức và trong nhật ký, nó vẫn được giữ lại như một “khoảng thở” hiếm hoi giữa chiến tranh.

Khoảnh khắc ngắm bầu trời yên bình vì thế không chỉ là một hình ảnh đẹp, mà còn là một sự nhắc nhớ: giữa khốc liệt và mất mát, con người vẫn luôn tìm được một chút bình yên để tiếp tục đứng vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn