Khoảnh khắc làm nên lịch sử dân tộc: Chuyện về người Anh hùng cắm cờ trên nóc Dinh Độc lập ngày 30/04/1975

Đúng 11h30 ngày 30/4/1975, trên nóc Dinh Độc Lập, một lá cờ được kéo lên, khép lại chiến tranh và mở ra một kỷ nguyên mới cho đất nước, nhưng người cắm lá cờ ấy lại không phải một cái tên được chuẩn bị sẵn cho lịch sử.
Ông là Bùi Quang Thận, một đại đội trưởng xe tăng, không có nghi thức, không có kịch bản, không có bất kỳ sự sắp đặt nào, chỉ là một người lính vừa đi qua những trận đánh khốc liệt và bước vào thời khắc quyết định với hai bàn tay gần như trắng.Sáng hôm đó, chiến sự vẫn căng thẳng, xe tăng của ông liên tục đụng độ địch, đạn dược dần cạn kiệt, thậm chí những viên đạn cuối cùng cũng không phát nổ, và khi tiến đến Dinh Độc Lập, cánh cổng sắt phải húc đến lần thứ ba mới đổ, chỉ một sai lệch nhỏ, mọi thứ có thể đã kết thúc theo cách hoàn toàn khác.Không có lá cờ lớn được chuẩn bị sẵn, ông giật lá cờ nhỏ trên xe tăng, lá cờ đã theo ông suốt hành trình chiến đấu, bạc màu, dính khói và dầu máy, rồi một mình bước vào Dinh. Không súng, không bảo vệ, ông tự lần mò, chưa biết phía trước còn điều gì đang chờ đợi,Ngay khi vào bên trong, giữa không gian xa lạ và đầy những gương mặt thuộc chính quyền Sài Gòn, ông lớn tiếng hỏi: “Ai là Dương Văn Minh? Cho tôi gặp để dẫn tôi đi cắm cờ!”. Nhưng ông không gặp được người đứng đầu như dự tính.Một người trong dinh được chỉ ra để dẫn đường (về sau mới biết đó là Vũ Quang Chiêm. Người này lúng túng đưa ông đi qua những hành lang sâu hun hút, rồi dẫn vào thang máy) một thứ hoàn toàn xa lạ với người lính vừa bước ra từ chiến trường. Không có vũ khí trong tay, ông luôn trong trạng thái cảnh giác, thậm chí có lúc nghi ngờ đây là bẫy. Nhưng rồi ông vẫn quyết định bước tiếp.Lên đến tầng thượng, trước mắt ông là cột cờ với lá cờ đối phương được buộc rất chặt bằng dây thép. Không mất thời gian tháo gỡ từng nút, ông xé phăng lá cờ ấy, thay bằng lá cờ mang theo từ xe tăng, lá cờ đã bạc màu khói đạn.Và đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ tung lên. Chiến tranh kết thúc.Sau khi hạ lá cờ cũ, ông không vứt đi mà cuộn lại, định mang về làm chăn, chính mảnh vải ấy về sau lại trở thành bằng chứng để lịch sử xác nhận ông là người đã cắm lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập.Khi được hỏi về khoảnh khắc ấy, ông chỉ nói đó là việc bình thường của một người lính, và có lẽ chính sự bình thản đó mới là điều làm nên tầm vóc của khoảnh khắc lịch sử, khi một con người không nghĩ mình đang làm điều vĩ đại, nhưng lại vô tình trở thành biểu tượng của cả một dân tộc./.


