Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khoảnh khắc lao vào mây thấp

Chiều hôm ấy, trời tối sớm khác thường. Mây đen phủ kín cánh đồng, gió từ phía sông thổi mạnh làm hàng tre nghiêng rạp. Người phụ trách nhìn bầu trời rồi nói: “Đường tối nay rất xấu. Nếu không thật cần, tôi đã không cho đi.” Trọng nhận túi tài liệu, buộc chặt dưới lớp áo trong. “Em sẽ đến kịp giờ.” Người phụ trách nhìn anh: “Điều quan trọng hơn là phải đến an toàn.” Anh gật đầu rồi bước ra khỏi căn nhà lá.

Đồng Tháp11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khoảnh khắc lao vào mây thấp

Chiều hôm ấy, trời tối sớm khác thường. Mây đen phủ kín cánh đồng, gió từ phía sông thổi mạnh làm hàng tre nghiêng rạp. Người phụ trách nhìn bầu trời rồi nói:

“Đường tối nay rất xấu. Nếu không thật cần, tôi đã không cho đi.”

Trọng nhận túi tài liệu, buộc chặt dưới lớp áo trong.

“Em sẽ đến kịp giờ.”

Người phụ trách nhìn anh:

“Điều quan trọng hơn là phải đến an toàn.”

Anh gật đầu rồi bước ra khỏi căn nhà lá.

Lúc đầu chỉ là mưa bụi. Nhưng đi được một quãng, trời bỗng đổ xuống trắng xóa. Con đường nhỏ giữa ruộng gần như biến mất. Trước mặt chỉ còn một màn nước dày đặc, cây cối mờ đi như chìm trong sương.

Tôi được nghe kể rằng đó là lúc Trọng dừng lại lần đầu tiên.

Anh đứng giữa cơn mưa, lắng nghe tiếng nước và cố nhớ từng đoạn đường đã học ban ngày. Nếu đi sai, anh có thể lạc vào khu vực có lính tuần tra hoặc làm chậm cả công việc của cơ sở.

Một ý nghĩ thoáng qua:

“Quay lại có lẽ an toàn hơn.”

Nhưng ngay sau đó, anh nhớ đến lời dặn của người phụ trách: “Nhiều việc của cách mạng không thể chờ trời quang.”

Anh kéo chặt cổ áo rồi bước tiếp vào màn mưa dày.

Nước ngập quá mắt cá chân, có đoạn đến gần đầu gối. Gió tạt mạnh khiến anh phải cúi người mới đi được. Mỗi bước chân đều phải dò bằng cảm giác.

Một lần anh trượt ngã xuống bùn, túi tài liệu suýt chạm nước. Anh lập tức ôm chặt nó vào ngực rồi đứng dậy.

Không có ai bên cạnh.

Chỉ có tiếng mưa và nhịp tim của chính mình.

Đi thêm một quãng, anh nhìn thấy ánh đèn rất mờ phía xa. Anh không vội tiến lại mà đứng quan sát thật lâu. Trong công việc bí mật, một ánh đèn cũng có thể là an toàn hoặc nguy hiểm.

Sau khi xác định đúng dấu hiệu đã hẹn, anh mới men theo hàng cây tiến vào cơ sở.

Người nhận tài liệu mở cửa, ngạc nhiên khi thấy anh ướt sũng từ đầu đến chân.

“Tôi tưởng cậu không đến được.”

Trọng cười nhẹ, nước mưa còn chảy trên mặt:

“Em cũng có lúc tưởng vậy.”

Hai người cùng bật cười nhỏ rồi nhanh chóng kiểm tra tài liệu. Mọi thứ vẫn khô nguyên.

Khi quay về, mưa đã ngớt. Mây bắt đầu tản ra, để lộ vài vì sao thưa trên bầu trời.

Trọng đi chậm hơn lúc đi. Không phải vì mệt, mà vì trong lòng anh vừa trải qua một điều gì đó mới mẻ. Anh hiểu rằng lòng can đảm không phải là không sợ hãi, mà là vẫn bước tiếp khi phía trước chỉ còn mù mịt.

Nhiều năm sau, một đồng chí từng nghe anh kể lại đêm ấy nói với tôi:

“Trọng bảo khoảnh khắc khó nhất không phải lúc ngã xuống bùn, mà là lúc đứng giữa màn mưa không nhìn thấy đường. Chính lúc ấy con người phải quyết định mình tiến lên hay quay lại.”

Mỗi lần viết lại câu chuyện này, tôi luôn hình dung cánh đồng đêm trắng xóa trong mưa, một chàng trai trẻ ôm chặt túi tài liệu trước ngực và bước vào khoảng tối không nhìn rõ lối đi.

Không có máy bay lao vào mây thấp.

Chỉ có Nguyễn Văn Trọng bước vào màn mưa dày của những năm tháng cách mạng, nơi con đường phía trước nhiều khi không nhìn thấy rõ, nhưng niềm tin vào Tổ quốc vẫn đủ để dẫn người thanh niên ấy tiếp tục tiến lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khoảnh khắc lao vào mây thấp | Câu chuyện thời hoa lửa