Khoảnh khắc mang quân hàm Đại tướng
Thông tin đang được cập nhật
Năm 1990 là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời cách mạng của Nguyễn Quyết. Sau hơn nửa thế kỷ cống hiến cho Đảng, cho quân đội và cho đất nước, ông được phong quân hàm Đại tướng—quân hàm cao quý nhất trong Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Đó là sự ghi nhận cho cả một chặng đường dài đầy gian khổ, hy sinh và cống hiến. Từ một chàng thanh niên tham gia cách mạng trong những ngày đất nước còn chìm trong bóng tối nô lệ, trải qua nhiều chiến trường, nhiều cương vị công tác, Nguyễn Quyết đã chứng minh được bản lĩnh, trí tuệ và lòng trung thành tuyệt đối của mình.
Ngày diễn ra buổi lễ phong quân hàm, nhiều đồng chí, đồng đội cũ có mặt đều cảm thấy xúc động. Họ nhớ về những năm tháng gian khổ, nhớ về những trận đánh ác liệt, nhớ về những lần cùng nhau vượt qua sinh tử.
Khi được mời phát biểu, Nguyễn Quyết không nói nhiều về bản thân. Ông dành phần lớn thời gian để nhắc về những người đồng chí đã hy sinh, những chiến sĩ mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông nói rằng quân hàm hôm nay không chỉ dành cho riêng ông, mà là sự ghi nhận cho cả những người đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Những lời nói giản dị ấy khiến nhiều người xúc động. Bởi giữa giây phút vinh quang nhất của đời mình, điều ông nghĩ đến đầu tiên vẫn là đồng đội.
Sau buổi lễ, nhiều cán bộ trẻ đến chúc mừng, nhưng ông chỉ nhẹ nhàng nói rằng quân hàm càng cao thì trách nhiệm càng lớn. Đối với ông, danh hiệu không phải đích đến, mà là động lực để tiếp tục cống hiến.
Khoảnh khắc ấy không chỉ đánh dấu một dấu mốc trong cuộc đời Nguyễn Quyết, mà còn thể hiện trọn vẹn nhân cách của ông—một vị tướng luôn đặt tập thể, đặt đất nước lên trên mọi vinh quang cá nhân.



