KHOẢNH KHẮC NẮM TAY CUỐI CÙNG
Một tối, bom nổ ngay sát hầm.
Bà Yến bị choáng, không nghe gì trong vài phút.
Khi tỉnh lại, bà thấy tay mình được một bàn tay khác nắm chặt.
Đó là Thảo – sinh 1953.
Thảo bị thương nặng, máu chảy loang đất.
Thảo cười rất nhẹ:
“Tớ không qua khỏi đâu. Cậu ráng sống nhé. Nhớ quê giúp tớ.”
Bà Yến nắm tay bạn đến khi bàn tay ấy lạnh dần.
“Mấy chục năm rồi, tôi vẫn còn cảm giác bàn tay đó… như chưa bao giờ buông.”



