Khoảnh khắc ngày 30/5
“Khi đó tôi mới 20 tuổi. Đứng giữa nắng trưa rực lửa mà nghẹn ngào không nói được gì. Không thể tin mình còn sống để chứng kiến ngày đất nước thống nhất.”
Đầu tháng 3/1975, sau khi hành quân đến xã Cam Chính (Cam Lộ, Quảng Trị), chiến sĩ thông tin Nguyễn Danh Hiến cùng Tiểu đoàn 3 bắt đầu cuộc tiến quân thần tốc vào miền Nam.
Đoàn quân tiến theo các trục đường 14B và 15B, áp sát Thừa Thiên Huế.
Ngày 25/3/1975, Huế được giải phóng. Không kịp nghỉ ngơi, đơn vị lập tức tiến vào Đà Nẵng.
Rạng sáng 29/3, thành phố Đà Nẵng rung chuyển bởi tiếng pháo. Trong cuộc tấn công ấy, đơn vị của ông đánh chiếm bán đảo Sơn Trà, làm chủ hệ thống radar chiến lược của địch.
Sau chiến thắng tại Đà Nẵng, đơn vị tiếp tục hành quân bằng đường biển vào Quy Nhơn, rồi vượt rừng, băng đèo qua các địa danh: Phan Rang, Phan Thiết, Long Thành, Biên Hòa.
Chiều 27/4/1975, họ tấn công Trường Bộ binh Long Thành và làm chủ chiến trường.
Cuộc hành quân vẫn tiếp tục.
Rạng sáng 30/4/1975, Tiểu đoàn 3 nhận mệnh lệnh xuất kích với hướng tiến công là Trường Sĩ quan ngụy ở Thủ Đức.
Chỉ vài giờ sau, lịch sử sang trang.
11 giờ 30 phút trưa ngày 30/4/1975, lá cờ Giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.
Ông Hiến xúc động nhớ lại:
“Khi đó tôi mới 20 tuổi. Đứng giữa nắng trưa rực lửa mà nghẹn ngào không nói được gì. Không thể tin mình còn sống để chứng kiến ngày đất nước thống nhất.”
Trên các con đường Sài Gòn, nhân dân ùa ra đón bộ đội. Những cái ôm siết chặt. Những giọt nước mắt hòa trong tiếng reo vui. Cờ đỏ sao vàng phủ kín bầu trời thành phố.
Khoảnh khắc ấy – đối với người lính trẻ năm nào – là ký ức không bao giờ phai mờ.


