KHOẢNH KHẮC NGÀY XUẤT NGŨ
Ngày xuất ngũ đến nhẹ nhàng nhưng để lại nhiều xúc cảm lắng sâu trong lòng người lính. Rời quân ngũ, bác Nguyễn Tiến Xuân mang theo ký ức không phai của những năm tháng trên biển. Đó là sự chia tay đầy lưu luyến với đời lính.
Ngày bàn giao quân trang, bác Xuân đứng lặng trên boong tàu, nơi mình đã gắn bó suốt những năm tuổi trẻ. “Lúc đó vừa mừng, vừa buồn,” bác kể, “mừng vì được về với gia đình, nhưng buồn vì phải rời anh em.” Người viết hình dung ánh mắt người lính nhìn lần cuối con tàu, nơi từng chứng kiến bao gian khổ và kỷ niệm.
Bác nói rằng, trước khi rời đơn vị, bác lặng lẽ sờ tay lên lan can tàu, như một lời chào không nói thành lời. “Tôi tự nhủ, dù ở đâu, mình vẫn là lính hải quân,” bác nói chậm rãi.
Khoảnh khắc xuất ngũ khép lại một chặng đường, nhưng mở ra một hành trình khác – hành trình mang theo phẩm chất người lính vào đời thường. Với bác Nguyễn Tiến Xuân, “thời hoa lửa” không chỉ ở chiến trường, mà còn sống mãi trong từng việc làm, từng ký ức suốt cuộc đời.



