Cựu chiến binh

KHOẢNH KHẮC NGƯỜI CHỈ HUY KHÔNG ĐƯỢC PHÉP DO DỰ (1)

Tái hiện thời điểm quyết định trong trận tấn công thị xã Phước Long, khi người chỉ huy kíp xe tăng 363 buộc phải lựa chọn ngay lập tức giữa lằn ranh sống – chết.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đối với người lính xe tăng không chỉ là những cuộc đấu thép với thép, mà còn là cuộc đấu trí trong đầu người chỉ huy. Ông Liêm nhớ rất rõ buổi sáng ngày 2.1.1975 – ngày đơn vị ông nhận lệnh phối hợp cùng bộ binh tấn công vào trung tâm thị xã Phước Long, hướng ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi. Không khí trước giờ nổ súng nặng như chì. Ai cũng hiểu, phía trước là khu vực địch bố trí hỏa lực dày đặc nhất.

Khi ba chiếc xe tăng hình thành mũi tiến công, ông được giao trực tiếp chỉ huy xe 363. Những loạt pháo chống tăng của địch quét tới, làm lực lượng bộ binh đi kèm thương vong nhiều. Giữa khói bụi mù mịt, từng báo cáo dồn dập truyền về: một xe hết đạn phải lùi lại, một xe bị kẹt pháo không thể khai hỏa. Mũi thép tưởng vững vàng phút chốc chỉ còn lại duy nhất chiếc 363 với số đạn dược ít ỏi.

Chính lúc ấy, khoảnh khắc của người chỉ huy xuất hiện. Trên xe, anh em nhìn vào ông chờ mệnh lệnh. Ông hiểu, nếu do dự chỉ vài phút, tinh thần kíp xe sẽ chùng xuống và cả mũi tiến công có nguy cơ tan vỡ. Hình ảnh quê nhà, lời thề ngày nhập ngũ năm 1965 chợt lóe lên trong trí óc người chỉ huy trẻ tuổi năm nào. Ông quay lại động viên: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!”. Câu nói dứt khoát ấy không phải khẩu hiệu, mà là mệnh lệnh sinh ra từ trách nhiệm với Tổ quốc.

Chiếc 363 gầm lên lao tới. Ông kể rằng, lúc xe bắt đầu tiến, mọi nỗi sợ dường như lùi lại phía sau tay lái. Người chỉ huy không được phép do dự, bởi sau lưng ông là đồng đội, là hàng nghìn người đang mở đường máu, và xa hơn nữa là vận mệnh của cả chiến dịch. Quyết định ấy đã giữ vững mũi thép, để những giờ sau đó lực lượng ta được tăng cường, triển khai tấn công mạnh mẽ và thị xã Phước Long hoàn toàn giải phóng.

Với ông, đó là bài học lớn nhất của đời cầm quân: có những giây phút, người chỉ huy chỉ có quyền tiến lên, không có quyền lùi bước trước sự ngập ngừng của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn