Bài viết

khoảnh khắc nhận tin địch vẫn đang lùng sục gần khu vực

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm đó, căn cứ mới vừa kịp ổn định được một nhịp thở.

Lán dựng chưa kín hẳn, bếp lửa còn đang khói mỏng, người thì vừa ngồi xuống nghỉ sau cả ngày chặt tre, buộc lá. Không khí lúc ấy có một cảm giác rất hiếm: tạm yên.

Rồi người liên lạc chạy về.

Không hô lớn. Không hoảng loạn. Nhưng bước chân nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Anh dừng lại trước khu chỉ huy, nói gọn:

“Địch chưa rút xa. Có dấu hiệu lùng sục về hướng này.”

Không khí thay đổi gần như ngay lập tức.

Không ai cần ra lệnh thêm lần thứ hai. Những người đang ngồi lập tức đứng dậy. Những người đang nhóm bếp dừng tay. Những người đang ngủ chợp mắt mở mắt ngay.

Cái “tạm yên” vừa hình thành buổi chiều bị kéo căng trở lại, như một sợi dây vừa nới ra đã bị siết.

Người chỉ huy không nói nhiều.

Ông bước ra giữa khoảng trống, nhìn một vòng, rồi ra hiệu:

“Giữ nguyên tổ chức. Không tản. Chuẩn bị phương án di chuyển lần nữa.”

Chỉ vậy thôi.

Nhưng ai cũng hiểu: nếu cần, họ sẽ phải đi tiếp trong đêm.

Việc đầu tiên là dập bớt dấu vết.

Bếp lửa được thu nhỏ lại, than được phủ đất để không còn ánh sáng. Những vật dụng dễ lộ bị kéo vào sát trong rừng. Các lán mới dựng chưa xong phải gia cố vội hoặc che thêm bằng lá.

Không ai nói “nhanh lên”, nhưng mọi thứ tự động nhanh hơn.

Tôi được phân đi cùng nhóm cảnh giới phía ngoài.

Chúng tôi men ra rìa rừng, nơi có thể quan sát hướng đường mòn cũ. Không ai nói nhiều. Chỉ ra hiệu bằng tay.

Không khí lúc này khác hẳn buổi sáng dựng lán. Buổi sáng là mồ hôi và tiếng dao rựa. Còn bây giờ là im lặng và lắng nghe.

Rồi từ xa, rất xa, có tiếng động.

Không rõ ràng ngay. Chỉ là những âm thanh rời rạc: tiếng bước chân, tiếng kim loại va nhẹ, và đôi khi là tiếng gọi bị gió rừng làm méo đi.

Không đủ gần để nhìn thấy, nhưng đủ để biết: có người đang tiến vào khu vực.

Một người trong nhóm khẽ nói, gần như không thành tiếng:

“Họ quay lại thật.”

Không ai trả lời.

Vì câu đó không cần thêm gì nữa.

Chúng tôi rút lùi chậm về phía căn cứ, báo lại tình hình. Không phải chạy, nhưng từng bước đều được tính toán. Rừng lúc này không còn là nơi che chở hoàn toàn nữa, mà là một lớp vỏ mỏng giữa hai phía.

Trong khu căn cứ, mọi người đã vào vị trí.

Những người không trực tiếp tham gia cảnh giới thì chuẩn bị sẵn sàng di chuyển lần nữa. Ba lô được buộc lại. Dây chằng được kiểm tra. Lương thực chia lại theo phần mang được.

Không ai hỏi “có chắc không phải đi nữa không”.

Vì ai cũng hiểu: chỉ cần một tín hiệu xác nhận, tất cả sẽ phải rời đi ngay.

Tôi nhìn quanh.

Buổi sáng, chúng tôi vừa dựng lại từ con số gần như trống. Chiều xuống, mọi thứ lại đứng trước nguy cơ bị bỏ lại lần nữa.

Cái cảm giác đó không phải tuyệt vọng. Nó giống một trạng thái rất lạ: luôn phải sẵn sàng cho việc mất đi thứ vừa mới có.

Người chỉ huy đi qua từng nhóm rất nhanh.

Ông không nói nhiều, chỉ dừng lại ở vài chỗ quan trọng:

“Giữ người. Giữ liên lạc. Không để rối.”

Giọng ông vẫn bình tĩnh, nhưng ai cũng hiểu mức độ căng đang tăng lên.

Trời bắt đầu ngả tối.

Rừng tối rất nhanh, như thể ai đó kéo một tấm màn xuống. Trong bóng chiều đó, mọi chuyển động trở nên gấp hơn, nhưng vẫn phải giữ im lặng.

Cuối cùng, không có lệnh rút ngay.

Tin xác nhận lại: địch có dấu hiệu lùng sục, nhưng chưa vào đúng khu vực căn cứ.

Căng thẳng không biến mất, nhưng nó chuyển sang trạng thái khác: chờ.

Không ai thở phào lớn.

Chỉ có vài người dừng tay rất chậm, như sợ làm vỡ không khí xung quanh.

Bếp lửa lại được nhóm nhỏ hơn một chút.

Tôi ngồi xuống gần rìa lán.

Ngày hôm đó giống như bị bẻ đôi liên tục: vừa dựng lại, lại phải chuẩn bị bỏ đi; vừa có hy vọng, lại bị kéo về cảnh giác.

Và tôi hiểu thêm một điều về cuộc sống trong chiến khu:

Không có “ổn định” theo nghĩa lâu dài. Chỉ có những khoảng yên ngắn giữa những lần phải sẵn sàng rời đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn