Khoảnh khắc thời chiến của anh Khổng Văn Quyết
Khoảnh khắc thời chiến của anh Khổng Văn Quyết Đêm rừng Trường Sơn mưa nặng hạt, tiếng bom dội xa xa như sấm vỡ. Anh Khổng Văn Quyết ép sát lưng vào vách đá, tay vẫn giữ chặt máy liên lạc đã sứt góc vì mảnh pháo. Con đường tiếp tế phía trước vừa bị đánh phá, đơn vị cần tín hiệu dẫn đường ngay trong đêm, nếu chậm, thương binh sẽ mắc kẹt giữa rừng sâu. Khoảnh khắc ấy, Quyết nhìn đồng đội nằm cáng, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn pin yếu ớt. Anh cắn răng bò ra mép dốc, dựng lại cột ăng-ten gãy, m
Khoảnh khắc thời chiến của anh Khổng Văn Quyết
Đêm rừng Trường Sơn mưa nặng hạt, tiếng bom dội xa xa như sấm vỡ. Anh Khổng Văn Quyết ép sát lưng vào vách đá, tay vẫn giữ chặt máy liên lạc đã sứt góc vì mảnh pháo. Con đường tiếp tế phía trước vừa bị đánh phá, đơn vị cần tín hiệu dẫn đường ngay trong đêm, nếu chậm, thương binh sẽ mắc kẹt giữa rừng sâu.
Khoảnh khắc ấy, Quyết nhìn đồng đội nằm cáng, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn pin yếu ớt. Anh cắn răng bò ra mép dốc, dựng lại cột ăng-ten gãy, mặc cho đất đá trượt xuống ướt lạnh. Một loạt đạn quét ngang, đất văng mù mịt. Anh dừng lại nửa giây—rồi tiếp tục, vì phía sau là sinh mạng của anh em.
Tín hiệu bật lên. Trên bầu trời tối đặc, ánh đèn nhận dạng chớp ba lần—đoàn xe đã bắt được đường. Quyết ngã xuống bên gốc cây, mồ hôi hòa nước mưa, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch cười. Trong tiếng động cơ xa dần, anh biết khoảnh khắc vừa rồi không cần huy chương—chỉ cần đồng đội được sống.



