Khoảnh khắc trước tiếng súng – Nguyễn Văn Trỗi
Khoảnh khắc trước tiếng súng – Nguyễn Văn Trỗi
Khoảnh khắc trước tiếng súng – Nguyễn Văn Trỗi
Sài Gòn, năm 1964. Trời nắng gắt.
Sân xử bắn được dựng lên vội vã. Xung quanh là lính gác, là những ánh mắt căng thẳng. Ở giữa, Nguyễn Văn Trỗi bị trói, đứng đối diện với họng súng.
Anh còn rất trẻ.
Khuôn mặt không giấu được dấu vết của những ngày bị giam cầm, tra khảo. Nhưng ánh mắt thì vẫn nguyên vẹn – không hề khuất phục.
Một sĩ quan tiến đến, nói với anh rằng anh được phép nói lời cuối cùng.
Không gian bỗng im lặng.
Nhiều người nghĩ rằng anh sẽ nói điều gì đó cho gia đình, hoặc ít nhất là một lời trăn trối.
Nhưng không.
Anh hít một hơi sâu, rồi hô lớn:
“Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm!”
Âm thanh vang lên dứt khoát, mạnh mẽ, không chút run rẩy. Nó không giống lời của một người sắp chết, mà giống lời của một người đang truyền đi một thông điệp.
Có một khoảnh khắc rất ngắn, những người lính đối diện anh dường như chần chừ.
Nhưng rồi mệnh lệnh vẫn được thực hiện.
Tiếng súng vang lên.
Anh ngã xuống.
Nhưng câu nói ấy – thì không.
Nó vượt qua bức tường, vượt qua thành phố, vượt qua cả biên giới, để trở thành tiếng nói của một thế hệ không chịu cúi đầu.



