Bài viết

KHOẢNH KHẮC VƯỢT QUA TRỌNG ĐIỂM BOM RƠI

Ký ức về khoảnh khắc vượt qua trọng điểm bom rơi, nơi người lính phải giữ bình tĩnh tuyệt đối giữa nguy hiểm cận kề.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trọng điểm Trường Sơn luôn là nơi nguy hiểm nhất.

Không phải vì nó rộng.

Mà vì nó bị đánh phá liên tục.

Hôm đó, bác Nguyễn Văn Thắng nhận nhiệm vụ chuyển tài liệu khẩn qua khu vực vừa bị không kích.

Không có lựa chọn đường vòng an toàn rõ ràng.

Chỉ có một lối đi ngắn nhất.

Nhưng cũng nguy hiểm nhất.

Bác bắt đầu di chuyển từ rất sớm.

Trước khi đi, đơn vị chỉ dặn một câu:

“Đi nhanh. Không dừng lại ở trọng điểm.”

Bác hiểu rõ ý nghĩa của mệnh lệnh ấy.

Khi đến gần khu vực, không khí trở nên nặng nề.

Đất đá còn mới bị xáo trộn.

Cây rừng gãy đổ ngổn ngang.

Dấu tích của những trận đánh vẫn còn rõ.

Bác không dừng lại lâu.

Chỉ quan sát nhanh rồi tiếp tục đi.

Mỗi bước chân đều phải chắc chắn.

Không được chần chừ.

Vì chần chừ trong khu vực này có thể rất nguy hiểm.

Khi vừa đi qua đoạn nguy hiểm nhất, bác nghe thấy tiếng động lớn từ xa.

Nhưng không quay lại.

Không dừng lại.

Chỉ tiếp tục tiến về phía trước.

Sau khi vượt qua hoàn toàn trọng điểm, bác mới dừng lại để thở.

Cảm giác căng thẳng dần tan đi.

Nhưng trong lòng vẫn còn dư âm rất rõ.

Bác hiểu rằng mỗi lần vượt qua trọng điểm là một lần đối diện với ranh giới sinh tử.

Sau này, bác Thắng thường nói:

“Có những đoạn đường không dài, nhưng đủ để người ta nhớ cả đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn