Khoảnh Khắc Yên Bình Hiếm Hoi
Giữa những ngày bom đạn liên miên, có một buổi chiều hiếm hoi tiếng pháo tạm ngớt. Các chiến sĩ tranh thủ vá áo, hong lại quần áo ướt và viết thư về gia đình.
Một anh lính trẻ lấy trong ba lô ra chiếc kẹo duy nhất rồi bẻ đôi chia cho đồng đội. Họ ngồi kể cho nhau nghe về quê hương, về cánh đồng lúa và những phiên chợ làng.
Có người còn mơ sau chiến tranh sẽ cưới vợ, làm ruộng hoặc tiếp tục đi học. Tiếng cười vang lên giữa chiến hào khiến mọi người quên đi chiến tranh trong chốc lát.
Nhưng chỉ ít phút sau, tiếng còi báo động vang lên. Tất cả lại cầm súng lao vào vị trí chiến đấu.
Khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với những người lính năm xưa.



