Khói bếp chỉ đường
Khói từ bếp lửa được tận dụng làm dấu hiệu tự nhiên để chỉ hướng đi cho đồng đội, vừa kín đáo vừa an toàn, không để lại dấu nhân tạo rõ rệt.
Năm 1974, anh Lê Văn Thắng được giao nhiệm vụ dẫn đồng đội qua một vùng rừng núi. Nhiều lối đi trông giống nhau, nếu đi sai sẽ rất dễ lạc.
Quan sát xung quanh, anh thấy khói bếp từ các lán trại của đồng đội phía trước. Anh nảy ra ý tưởng: điều chỉnh bếp lửa để khói bay theo hướng cần đi, tạo dấu hiệu kín đáo cho đồng đội phía sau nhận biết.
Anh thống nhất quy ước: khói bay thẳng là đi thẳng, khói nghiêng sang phải là rẽ phải, khói nghiêng sang trái là rẽ trái.
Ở các điểm rẽ quan trọng, anh điều chỉnh bếp nhiều lần để khói tạo tín hiệu rõ ràng hơn.
Khi đồng đội phía sau đến, họ quan sát hướng khói và đi theo tín hiệu đã được định trước, từ đó không bị lạc.
Một đồng đội nói:
“Nhìn khói là biết đường đi ngay.”
Anh Thắng đáp:
“Chỉ cần tinh ý và thống nhất quy ước là ai cũng nhận ra.”



