Khói bếp chiều quê
Khói bếp chiều quê Ông Nguyễn Văn Đức năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi buổi chiều, ông thường ngồi trước hiên nhà nhìn những làn khói bếp bay lên từ các mái nhà trong thôn. Khung cảnh ấy khiến ông nhớ về những năm tháng chiến tranh. Ngày ấy, giữa bom đạn, người lính chỉ mong có ngày được trở về quê hương. Được nhìn thấy khói bếp. Được nghe tiếng trẻ em cười đùa. Được sống những ngày bình yên. Ông nói với các cháu: – Điều đẹp nhất của hòa bình chính là những điều bình dị mà hôm nay các cháu đang có. Làn khói chiều vẫn nhẹ nhàng bay lên trên mái nhà. Và trong đôi mắt người lính già, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.


