Khói bếp chiều xa
Bài thơ gợi lên hình ảnh những làn khói bếp mỏng manh bay lên từ bản làng xa xăm trong buổi chiều tà. Trong mắt người lính, làn khói ấy không chỉ là biểu tượng của hơi ấm, của cơm lành canh ngọt, mà còn là nỗi nhớ nhà da diết, là điểm tựa tinh thần thôi thúc họ bảo vệ bình yên cho những mái tranh nghèo nơi quê cũ.
Khói bếp chiều bay vắt mái tranh, Gợi lòng chinh chiến nhớ quê xanh. Bình yên ấp ủ trong làn khói, Sưởi ấm lòng trai giữa đoạn hành.



