Khói bếp cuối rừng
Tiểu đội nữ TNXP ở ngầm Ta Lê có một điều đặc biệt: dù bom đạn liên miên, các chị luôn cố nấu một nồi cơm nóng vào buổi tối cho cả đơn vị. Một đêm, máy bay Mỹ quần thảo, rừng rung chuyển. Khói từ bếp bốc lên, một chị hốt hoảng: – Lộ vị trí rồi! Tắt bếp đi! Chị đội trưởng nói khẽ: – Cứ để cháy. Đêm ni bộ đội qua đông. Không có cơm, họ mệt, mai đánh răng rứa? Đêm ấy, bếp lửa không tắt. Cơm không nhiều — nhưng đủ để những người lính đi qua thấy ấm lòng. Sau chiến tranh, một cựu chiến binh trở
Tiểu đội nữ TNXP ở ngầm Ta Lê có một điều đặc biệt: dù bom đạn liên miên, các chị luôn cố nấu một nồi cơm nóng vào buổi tối cho cả đơn vị.
Một đêm, máy bay Mỹ quần thảo, rừng rung chuyển.
Khói từ bếp bốc lên, một chị hốt hoảng:
– Lộ vị trí rồi! Tắt bếp đi!
Chị đội trưởng nói khẽ:
– Cứ để cháy. Đêm ni bộ đội qua đông. Không có cơm, họ mệt, mai đánh răng rứa?
Đêm ấy, bếp lửa không tắt.
Cơm không nhiều — nhưng đủ để những người lính đi qua thấy ấm lòng.
Sau chiến tranh, một cựu chiến binh trở lại nơi xưa, đứng trước bãi đất trống mà rưng rưng:
“Cơm nóng rứa, tui nhớ suốt đời.”


