Mẹ Việt Nam Anh hùng

Khói Bếp Giồng Chùa

Khói Bếp Giồng Chùa

Vĩnh Long29/06/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khói Bếp Giồng Chùa

Nắng tháng Ba ở vùng đất Nam Bộ đổ xuống bỏng rát, nhưng cái nóng của trời đất chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng người mẹ đất Giồng Chùa. Sinh năm 1930 , những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời bà Dương Thị Nhành gắn liền với tiếng bom gầm, đạn réo và sắc áo xanh chiến trận. Người ta thường nói về thời hoa lửa như một khúc tráng ca, nhưng với mẹ Nhành, thời hoa lửa ấy được dệt bằng những đêm ròng thức trắng bên nồi khoai luộc dở, bằng những chuyến đò âm thầm xé rách màn đêm chở cán bộ qua sông.

Ấp Giồng Chùa ngày ấy nằm giữa tai mắt của kẻ thù. Ban ngày, đồn bốt giặc bao vây, những ánh mắt dò xét rình rập khắp các ngả đường. Nhưng khi bóng tối buông xuống, ấp nhỏ lại trở thành chiếc nôi che chở cho những đoàn quân cách mạng. Dưới mái nhà lá đơn sơ của mẹ Nhành, ánh đèn dầu được vặn nhỏ hết cỡ, chỉ đủ hắt lên vách đất một vệt sáng mờ căm. Đó cũng là lúc mẹ canh chừng từng tiếng bước chân ngoài ngõ, đôi tai mẹ thính đến mức chỉ cần một tiếng lá rụng, một tiếng chó sủa xa xăm cũng đủ để mẹ nhận biết có biến động để kịp thời báo động cho các chiến sĩ đang ẩn nấp dưới hầm bí mật.

Hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ là nhìn thấy con cái trưởng thành. Nhưng ở cái thuở đất nước còn chìm trong khói lửa, tình yêu gia đình luôn hòa chung với tình yêu non sông. Đứa con mà mẹ rứt ruột đẻ ra, chăm bẵm qua từng mùa giông bão, khi lớn lên đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên để bước vào cuộc trường chinh vĩ đại. Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ nắm chặt bàn tay thô ráp của con, gật đầu: "Đi giữ nước đi con, khi nào hòa bình rồi về với mẹ." Lời hẹn ước ấy bay theo gió ngàn, gửi vào những trận đánh ác liệt. Mẹ ở lại hậu phương, tiếp tục làm điểm tựa vững chắc cho cách mạng, ngày ngày ngóng tin con từ tiền tuyến. Mỗi lần nghe tiếng súng nổ vang lên từ phía rừng xa, tim mẹ lại thắt lại. Mẹ sợ, nhưng chưa một giây phút nào mẹ hối hận vì đã hiến dâng giọt máu của mình cho giang sơn.

Và rồi, điều mẹ lo sợ nhất cũng đã đến trong một chiều mưa xám xịt. Tấm giấy báo tử loang lổ màu thời gian ập đến như một trận cuồng phong. Đứa con yêu dấu của mẹ đã ngã xuống trong một trận chiến sinh tử, máu của anh đã hòa vào đất mẹ để giữ lấy màu xanh cho quê hương. Giây phút ấy, trời đất như sụp đổ dưới chân người mẹ Giồng Chùa. Nỗi đau mất con cào xé tâm can, nhưng mẹ Nhành không gục ngã. Mẹ nuốt dòng nước mắt lặn ngược vào trong, biến nỗi đau thành sức mạnh. Mẹ hiểu rằng, con trai mẹ chết đi để cho nhiều đứa con khác được sống, để đất nước này được trọn vẹn ngày độc lập.

Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại trên mảnh đất hình chữ S. Những vết thương trên da thịt quê hương dần da non, nhưng vết thương trong lòng người Mẹ liệt sĩ Dương Thị Nhành thì mãi là một vết sẹo tôn nghiêm và cao quý. Danh hiệu "Mẹ liệt sĩ" hay tấm Huân chương người có công với cách mạng không chỉ là sự ghi nhận của Tổ quốc, mà đó là chứng nhân cho một thời hoa lửa kiên cường — nơi có một người mẹ Nam Bộ đã dâng hiến cả thanh xuân và hạnh phúc riêng tư để đổi lấy bình yên cho thế hệ mai sau.

Hôm nay, giữa vùng đất Giồng Chùa thanh bình, bóng dáng người mẹ già năm xưa vẫn như một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, lặng thầm và vĩ đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn