Bài viết

Khối Bộc Phá Cảm Tử Ngăn Xe Tăng Địch

An Giang25/06/2026Lưu Minh QUân (Xã Đoàn Long Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khối Bộc Phá Cảm Tử Ngăn Xe Tăng ĐịchBối cảnh lịch sử: Khi "Trâu sắt" giày xéo ruộng đồngNăm 1969 là giai đoạn chiến trường miền Tây Nam Bộ nói chung và tỉnh Rạch Giá (nay là Kiên Giang) nói riêng diễn ra vô cùng khốc liệt. Thực dân Mỹ và quân đội Sài Gòn ráo riết thực hiện chiến lược "Bình định cấp tốc", liên tục mở các trận càn quét quy mô lớn đánh thẳng vào vùng căn cứ giải phóng của ta.Tại huyện Giồng Riềng (Kiên Giang), địa hình chủ yếu là đồng ruộng bằng phẳng, nhiều kênh rạch cắt ngang. Để tận dụng lợi thế địa hình này, quân đội Mỹ đã tung vào chiến trường thứ vũ khí tối tân và hung hãn: Xe bọc thép lội nước M113 (quân và dân ta thường gọi là "xe tăng lội nước" hay "trâu sắt").Với vỏ thép dày, khả năng cơ động cao trên sình lầy và hỏa lực súng đại liên cực mạnh, những chiếc M113 gầm rú càn quét qua các cánh đồng, chà đạp mồ mả, cán sập nhà cửa của đồng bào, tạo thành mũi giáp công lợi hại dồn ép lực lượng du kích địa phương vào thế bất lợi.Trận đánh không cân sức bên rìa lộ cáiTrong một trận càn quét quy mô lớn của địch vào ranh giới vùng giải phóng Giồng Riềng năm 1969, Lâm Văn Cội cùng tổ du kích địa phương nhận nhiệm vụ đánh chặn, bảo vệ hành lang rút lui an toàn cho các cơ quan căn cứ và đồng bào sơ tán.Địch tổ chức tiến quân chia làm nhiều mũi, có máy bay yểm trợ bắn phá từ trên cao. Dưới mặt đất, mũi nhọn tiến công nguy hiểm nhất chính là một tốp xe bọc thép M113 đang từ phía lộ cái lầm lũi bò vào, vừa chạy vừa điên cuồng nã đạn vãi đạn đại liên chặn đứng các ngả đường.Lực lượng du kích của ta lúc bấy giờ vũ khí rất thô sơ, chủ yếu là súng trường trường và lựu đạn tự chế, hoàn toàn không có súng chống tăng chuyên dụng như B40 hay B41. Những loạt đạn súng trường bắn ra chỉ bắn vào vỏ thép chiếc M113 nảy lửa chan chát rồi văng ra, không thể làm giảm tốc độ của "con quái vật sắt". Trận địa dần bị ép sát, nếu để tốp xe bọc thép này vượt qua ranh giới lộ cái tiến vào làng, toàn bộ lực lượng ta sẽ bị chia cắt và tổn thất vô cùng nặng nề.Quyết định cảm tử bằng máuTrong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhìn đồng đội bị thương và xe địch đang ngạo nghễ tiến tới gần, Lâm Văn Cội nung nấu một quyết tâm sắt đá: Phải dừng chiếc xe đi đầu bằng mọi giá.Anh bò lại góc công sự, lôi ra một quả bom lép của máy bay Mỹ (được công binh của ta gom nhặt và cải tiến lại thành một khối bộc phá áp sát nặng hàng chục kilôgam). Quả bộc phá này là thứ vũ khí duy nhất có đủ sức nổ để phá hủy vỏ thép của xe tăng địch.Tiếp cận mục tiêu: Lâm Văn Cội ôm chặt khối bộc phá vào ngực, bất chấp làn đạn đại liên từ xe địch quét loang loổ mặt đất. Anh khéo léo lợi dụng các bờ ruộng, rãnh nước sâu bết sình lầy, nhích từng mét một để áp sát hướng tiến của chiếc M113 đi đầu. Thời khắc hóa thân vào đất mẹ: Chiếc xe bọc thép khổng lồ gầm rú tiếng động cơ xình xịch, xích sắt xới tung đất đá, chỉ còn cách anh vài mét. Đúng lúc chiếc xe chuẩn bị trườn qua rãnh nước nơi anh đang ẩn nấp, Lâm Văn Cội bất ngờ ôm khối bộc phá đứng bật dậy khỏi vách bùn. Anh lao thẳng người vào giữa hệ thống xích xe đang chuyển động của chiếc xe bọc thép và giật kíp nổ cảm tử.Đoàng! Một tiếng nổ xé lòng vang lên rúng động cả vùng quê Giồng Riềng. Khói đen kịt cùng quầng lửa bao trùm lấy chiếc M113. Sức công phá khủng khiếp của khối bộc phá đã làm đứt rời xích sắt, chiếc xe bọc thép khựng lại hoàn toàn rồi lật nghiêng xuống rãnh nước, toàn bộ kíp giặc lái bên trong bị tiêu diệt.Tinh thần bất tử bẻ gãy trận cànThấy chiếc xe bọc thép dẫn đầu bốc cháy dữ dội và bị đánh bại một cách không tưởng bởi một người chiến sĩ tay không, tinh thần những tên lính Mỹ ở các xe phía sau hoàn toàn rúng động và hỗn loạn. Chúng hốt hoảng cho xe dừng lại, quay đầu tháo chạy ngược ra phía lộ cái, mũi càn quét bẻ gãy hoàn toàn.Lâm Văn Cội đã anh dũng hy sinh trong tiếng nổ chiến thắng ấy. Thân thể anh đã hòa vào đất sình lầy của quê hương Kiên Giang, nhưng hành động dũng cảm, dùng thân mình làm giá bộc phá ngăn xe tăng địch của anh đã viết nên một trang sử kiêu hùng.Anh là biểu tượng rực rỡ cho ý chí cách mạng của người dân miền Tây: "Chân trần chí thép", thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ. Chiến công của anh mãi mãi được người dân Giồng Riềng nhắc nhớ trong những câu chuyện kể về một thời hoa lửa oanh liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn