Khối Bộc Phá Trên Cánh Cửa Thép
Câu chuyện kể về cuộc đấu trí và lòng quả cảm vô song của chiến sĩ công binh Nguyễn Văn Ty trong trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ, người đã phá tan lô cốt kiên cố của địch bằng một quyết định sinh tử.
Tháng 3 năm 1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của quân Pháp được mệnh danh là "pháo đài bất khả xâm phạm" với hệ thống lô cốt, hầm ngầm và hàng rào dây thép gai dày đặc. Trong trận mở màn đánh vào trung tâm đề kháng Him Lam — cửa ngõ phía Bắc của thung lũng, tiểu đội công binh của Nguyễn Văn Ty nhận nhiệm vụ mở đường máu cho bộ binh xung phong.
Đêm ngày 13 tháng 3, trời Điện Biên tối đen và rét buốt. Mưa pháo của ta và địch trút xuống như trút nước, mặt đất Him Lam rung chuyển dữ dội. Nguyễn Văn Ty cùng các đồng đội ôm những khối bộc phá dài bò lên sát hàng rào dây thép gai của địch.
Nhiệm vụ của họ là phải giật nổ các khối thuốc để phá tan liên tiếp 7 tầng hàng rào kẽm gai và một lô cốt mẹ đang điên cuồng nhả đạn cản bước quân ta. Tiếng đại liên của địch từ lô cốt bắn rát mặt đường, những phát đạn vạch đường xé toạc màn đêm. Nhiều đồng đội của Ty đã ngã xuống khi chưa kịp giật kíp nổ.
Đến tầng hàng rào cuối cùng, sát chân lô cốt chính, chỉ còn lại một mình Nguyễn Văn Ty và một khối bộc phá nặng tới 60 kg. Đây là niềm hy vọng cuối cùng để mở cửa cho đại quân tiến vào.
Ty ôm khối thuốc nổ khổng lồ bò từng mét một trong bùn đất và máu. Khi áp sát được vách tường đất của lô cốt, ông khéo léo đặt khối bộc phá vào vị trí hiểm yếu nhất rồi định giật nổ. Nhưng một sự cố nghẹt thở xảy ra: Do ngâm nước mưa và bùn đất quá lâu, nụ xòe (kíp nổ) đã bị ẩm, dây cháy chậm không bắt lửa.
Thời gian không còn tính bằng phút mà bằng giây. Bộ binh phía sau đã dàn đội hình, chỉ chờ tiếng nổ làm hiệu lệnh là súng trận đồng loạt nổ vang. Nếu không khai hỏa được khối thuốc này, bình minh lên, toàn bộ lực lượng của ta ở bãi trống sẽ phơi mình trước họng súng của địch và chịu tổn thất vô cùng lớn.
Không một chút do dự, Nguyễn Văn Ty quyết định dùng đến phương án cuối cùng, phương án không có đường trở về. Ông rút trong túi áo ra một quả lựu đạn băm, gài chặt chốt giật vào khối bộc phá 60 kg. Ông biết rằng, khi rút chốt quả lựu đạn này để kích nổ khối thuốc lớn, sức ép khủng khiếp của hàng chục ký thuốc nổ liều cao ở khoảng cách vài gang tay sẽ lấy đi tính mạng của ông ngay lập tức.
Trước khi thực hiện động tác định mệnh, Nguyễn Văn Ty quay đầu nhìn về hướng trận địa của đồng đội, khẽ mỉm cười và nói thầm trong gió:
"Các đồng chí! Hãy xông lên cắm cờ trên nóc đồn giặc!"
Rắc!
Nguyễn Văn Ty dứt khoát giật mạnh chốt lựu đạn. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sáng rực cả một vùng trời Him Lam. Lô cốt mẹ kiên cố của thực dân Pháp bị hất tung, mở toang một khoảng trống mênh mông trên phòng tuyến thép của địch.
Ngay khi làn khói thuốc súng còn chưa kịp tan, hàng ngàn chiến sĩ bộ đội ta từ dưới các chiến hào đã hô vang khẩu hiệu "Xung phong! Trả thù cho đồng chí Ty!", lao như vũ bão qua cửa mở, làm chủ hoàn toàn cứ điểm Him Lam ngay trong đêm mở màn.
Người chiến sĩ công binh Nguyễn Văn Ty đã ngã xuống ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, hóa thân vào chiến thắng lẫy lừng của Điện Biên Phủ lịch sử. Câu chuyện thời hoa lửa của ông là một nốt trầm bi tráng, chứng minh cho kẻ thù thấy rằng: không có một pháo đài hay cánh cửa thép nào có thể ngăn cản được những cơ thể bằng xương bằng thịt nhưng mang một ý chí sắt đá vì độc lập của non sông.


