Khói bom mịt mù ngã ba Đồng Lộc
Trong nhật ký đời lính của tôi, Trần Minh Thảo, chương viết về khói bom mịt mù ngã ba đồng lộc có lẽ là trang viết đong đầy nhiều cảm xúc nhất. Có những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ, có nụ cười ngạo nghễ của những người lính trẻ trước giờ xuất kích, và có cả những khoảng lặng tĩnh mịch đến nao lòng giữa rừng già Trường Sơn trước khi bão đạn dội xuống. Tôi nhớ như in những buổi chiều mưa rừng sụt sùi, khi chúng tôi phải chia nhau từng cọng rau tàu bay, từng củ sắn lùi thơm phức mùi tro than.
Trong nhật ký đời lính của tôi, Trần Minh Thảo, chương viết về khói bom mịt mù ngã ba đồng lộc có lẽ là
trang viết đong đầy nhiều cảm xúc nhất. Có những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ, có nụ cười ngạo nghễ của
những người lính trẻ trước giờ xuất kích, và có cả những khoảng lặng tĩnh mịch đến nao lòng giữa rừng già
Trường Sơn trước khi bão đạn dội xuống.
Tôi nhớ như in những buổi chiều mưa rừng sụt sùi, khi chúng tôi phải chia nhau từng cọng rau tàu bay, từng
củ sắn lùi thơm phức mùi tro than. Khói bom mịt mù ngã ba Đồng Lộc không chỉ là một cột mốc, một kỷ niệm,
mà nó là biểu tượng cho ý chí sắt đá của thế hệ chúng tôi. Những đôi dép cao su cắt từ lốp xe hỏng, gậy Trường
Sơn mòn vẹt gót chân qua bao con dốc đá tai mèo thẳng đứng, tất cả đều in hằn dấu chân của những người con
quả cảm hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Nhìn ngắm đất nước hòa bình, non sông liền một dải hôm nay, tôi thầm cảm ơn những người đồng đội đã
ngã xuống, gửi lại tuổi hai mươi nằm lại dưới lòng đất mẹ bao dung. Ký ức khói bom mịt mù ngã ba đồng lộc sẽ
mãi mãi là hành trang tinh thần vô giá mà tôi - Trần Minh Thảo, nâng niu cho đến cuối cuộc đời này, như một
bản hùng ca bất tử của thế hệ thanh niên thời đại Hồ Chí Minh.


