Mẹ Việt Nam Anh hùng

Khơi dậy lý tưởng cách mạng từ những pho sử sống tại địa phương - Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Mùi

Đồng Nai02/07/2026Hoàng Mỹ Duyên (Chi đoàn Trường Tiểu học Tam Hiệp A - Đoàn phường Tam Hiệp)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam không chỉ được tạo nên bởi mưa bom bão đạn nơi tiền tuyến, mà còn được dệt nên bởi những hy sinh thầm lặng, vĩ đại của những người mẹ ở hậu phương. Đối với tuổi trẻ thanh niên tại mảnh đất anh hùng Đồng Nai, khái niệm về “thời hoa lửa” chưa bao giờ gần gũi và sống động đến thế khi chúng ta được biết đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Mùi. Hiện đang sưởi ấm cho thế hệ con cháu ngay tại mảnh đất Tam Hiệp, Mẹ chính là một chứng nhân lịch sử sống, một biểu tượng vĩ đại cho tấm lòng son sắt, thắp sáng lý tưởng cách mạng cho thế hệ đoàn viên hôm nay.

Mẹ Nguyễn Thị Mùi sinh năm 1922. Năm 19 tuổi (năm 1941) thực dân Pháp ép cả làng vào làm phu mộ ở đồn điền cao su Đồng Nai. Lúc đó, con gái mà chưa có chồng sẽ bị Pháp “xé xác”, sợ như thế nên má và anh Nguyễn Văn Đào (lúc đó 24 tuổi) đã đăng kí, về ở chung với nhau. Hai vợ chồng có với nhau hai người con là Nguyễn Văn Đến sinh năm 1942 và chị Nguyễn Thị Cúc sinh năm 1944. Ông Đào là chiến sĩ cách mạng ngầm, làm việc tại đồn điền cao su ở Đồng Nai.

Khi nói về chồng, mẹ Mùi rất đỗi tự hào nhấn mạnh: “Ông ấy là chiến sĩ cách mạng giỏi của quân đội ta, rất nhiều lần ông cướp súng đạn của phát xít Nhật để đánh Pháp. Ông lãnh đạo người công nhân ở đồn điền cao su đứng lên đánh Pháp, chống lại những quy định độc ác của chủ đồn điền cao su. Có lần, ông tay không vũ khí đánh quân Nhật, giằng co súng với quân của Nhật và bị chúng đánh bị thương. Bị giam cầm. Sau rồi ông ấy trốn thoát lại về hoạt động cách mạng...”

Sau khi phát xít Nhật về nước, ông Nguyễn Văn Đào (lúc này là Tiểu đội trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam*) đã kêu gọi mọi người cùng đứng lên cướp vũ khí của phát xít Nhật và chiến đấu chống lại thực dân Pháp, dành hòa bình cho nhân dân. Thế nhưng, khí thế chiến đấu đang cuộn chảy trong ông thì ngày 12 tháng 2 năm 1946, trong cuộc chiến đấu, ông bị thực dân Pháp bắn chết. Ông ngã xuống để lại cho mẹ Mùi hai người con thơ dại và nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai.

Ngày chồng mất, người con đầu mới 4 tuổi, người con thứ hai mới 2 tuổi, một thân một mình nuôi hai con với bao nhọc nhằn và vất vả. Rồi mẹ tái giá với người chồng thứ hai. Hai người cùng về Vĩnh Cửu làm nương làm dẫy, trồng bắp, trồng mỳ để nuôi các con lớn khôn. Mẹ Mùi và người chồng thứ hai có với nhau hai người con là Nguyễn Văn Giang và Nguyễn Thị Hoa sinh năm 1950. Mẹ không quên dạy các con theo chí hướng của cha, theo cách mạng để bảo vệ quê hương.

Khi lớn khôn, người con trai cả của mẹ Mùi là anh Nguyễn Văn Đến tham gia cách mạng. Anh chiến đấu kiên cường, bất khuất ở đơn vị 405. Theo trí nhớ của mẹ thì anh Đến đánh Tây còn giỏi hơn cha của anh.

Đồng chí Nguyễn Văn Đến là Tiểu đội trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam*. Đồng chí đã sống và chiến đấu qua hai cuộc kháng chiếng chống Pháp và chống Mỹ. Đồng chí đã góp công lao lớn trong sự nghiệp giải phóng quê hương, đất nước. Trong một trận đánh chống đế quốc Mỹ ở Bà Rịa – Vũng Tàu, đồng chí bị trúng đạn vào chân, phải cưa chân, nhưng do không có thuốc kháng sinh, vết thương nặng bị hoại tử, đồng chí hi sinh tháng 12 năm 1974. Khi biết về sự hi sinh của anh má đau lòng khôn siết, tưởng chừng như không thể gượng dậy được trước sự mất mát quá lớn lao này, nhưng vì độc lập, tự do của dân tộc, nỗi đau còn quá nhỏ bé trước nỗi đau của nhân loại, mẹ nén đau thương, tiếp tục lo cho các con, hăng say lao động sản xuất để góp công, góp sức cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc.

Người con trai thứ hai là anh Nguyễn Văn Giang, người chiến sĩ cách mạng kiên cường, anh dũng, tuổi nhỏ chí lớn. Anh Giang từ khi còn nhỏ đã đòi theo cách mạng. Thấy con còn nhỏ, má lo lắng cho con nên muốn anh ở thêm với má ít lâu nữa. Nhưng anh trả lời dứt khoát là: “Không! Má ơi, con muốn đi theo các anh. Con muốn đánh Mỹ cứu nước như anh Hai,...” Thương con biết nhường nào, nhưng khi con quyết tâm đi đánh giặc má cũng ủng hộ con. Rồi ngày 10 tháng 5 năm 1969, má đau sót nhận được tin không lành. Anh Giang đã hi sinh trong một trận chống địch ở Long Khánh. Tim mẹ như có người bóp nghẹt, hai hàng nước mắt dơi đầy. Mẹ muốn đi tìm xác của con. Nhưng biết nơi nào mà tìm? Sự cô đơn trong lòng má lên đến tột cùng của nhiều sự cô đơn cộng lại. Nỗi đau trong lòng, đau đến mức không nhớ những nỗi đau riêng, nó lằn sâu vào lòng không thể gọi tên ra được. Có lúc nhắc đến chồng, con mình với cả niềm hãnh diện, tự hào và tràn đầy tình yêu thương.

Đi qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, khốc liệt của dân tộc, cuộc đời của Mẹ là một khúc tráng ca đầy kiêu hãnh nhưng cũng thấm đẫm nước mắt. Khi Tổ quốc lâm nguy, Mẹ đã gạt đi những giọt nước mắt cá nhân để tiễn đưa những người thân yêu nhất của mình lên đường ra trận. Những người con thân yêu – những khúc ruột rứt ruột đẻ ra của Mẹ – đã lần lượt khoác áo lính theo tiếng gọi của non sông và anh dũng nằm lại nơi chiến trường đỏ lửa.

Mỗi tấm giấy báo tử gửi về là một lần trái tim người mẹ thắt lại, là một nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt. Đớn đau là thế, nhưng Mẹ vẫn kiên cường đứng vững để làm hậu phương vững chắc cho cán bộ cách mạng. Chính vì những cống hiến và sự hy sinh vô bờ bến ấy, Mẹ đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” theo quyết định số 2393/QĐ/CTN ngày 26 tháng 9 năm 2014.

Trải qua bao thăng trầm, Mẹ Nguyễn Thị Mùi vẫn đang sống vui, sống khỏe cùng con cháu tại phường Tam Hiệp. Ngôi nhà của Mẹ không chỉ là tổ ấm gia đình, mà đã trở thành một "địa chỉ đỏ" giáo dục truyền thống cách mạng, nơi các phái đoàn lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương thường xuyên lui tới để bày tỏ lòng tri ân sâu sắc.

Được sống gần và tìm hiểu về cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Mùi, bản thân tôi cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Tôi nhận ra sự bình yên, những buổi chiều được học tập và phát triển dưới bầu trời tự do của phường Tam Hiệp ngày hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng thanh xuân của cha anh, bằng nước mắt và sự hy sinh chịu đựng suốt cả cuộc đời của Mẹ. Gương mặt phúc hậu và mái tóc bạc phơ của Mẹ ở tuổi bách niên chính là bài học lịch sử bằng xương bằng thịt giá trị nhất, thôi thúc một người Đoàn viên như tôi phải sống trách nhiệm hơn, bớt đi những ích kỷ cá nhân để cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng, quyết tâm không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực xung kích phong trào "Đền ơn đáp nghĩa", thường xuyên thăm hỏi và phụng dưỡng các gia đình chính sách, người có công. Ngọn lửa đỏ kiên trung từ cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Mùi sẽ luôn là kim chỉ nam thắp sáng hành trình lý tưởng, thôi thúc tuổi trẻ Tam Hiệp cống hiến hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp và văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn