Khói lửa cao nguyên: Bản hùng ca giữ nước
Mùa thu năm 1945, nhân dân Đà Lạt vừa hân hoan đón nhận ánh sáng của độc lập, tự do chưa bao lâu thì tiếng súng của kẻ thù đã vang lên từ phía chân đèo. Cuối năm 1945 và đầu năm 1946, dã tâm xâm lược của thực dân Pháp trỗi dậy mạnh mẽ; chúng cấu kết với lực lượng phản động để tìm cách quay trở lại chiếm đóng thành phố cao nguyên sương mù.
Trước họa ngoại xâm, trong điều kiện thiếu thốn trăm bề – từ vũ khí thô sơ đến lương thực, đạn dược – quân và dân Đà Lạt không hề chùn bước. Đáp lại lời thiêng liêng của Tổ quốc, họ đã đứng lên với tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Từ những người công nhân từng bãi công ở hãng Dragages, những nông dân ở đồn điền Cầu Đất, cho đến những thanh niên, phụ nữ cứu quốc vừa tham gia xây dựng chính quyền, tất cả đều hóa thành những chiến sĩ kiên cường. Họ bám trụ từng tấc đất, dựng chiến lũy, phối hợp cùng các lực lượng vũ trang non trẻ chặn đứng từng bước tiến của kẻ thù, viết nên những trang sử vô cùng bi tráng để bảo vệ nền độc lập vừa mới chớm nở.
Dù chặng đường kháng chiến phía trước còn đầy gian khổ và hy sinh, cuộc chiến đấu ấy đã khẳng định một chân lý thép: tinh thần yêu nước và ý chí sắt đá của người dân Đà Lạt không gì có thể khuất phục.



