Khói Lửa Phú Phụng
Đêm ấy, Phú Phụng rung chuyển dưới trận mưa pháo từ phía sông Cổ Chiên dội vào. Giữa tiếng trực thăng quần thảo gầm rú, bà Sáu vẫn lặng lẽ đẩy chiếc xuồng ba lá, che giấu hai người cán bộ dưới lớp lá dừa nước xanh rì.
Một quả hỏa châu vọt lên, soi sáng rực cả khúc sông. "Đứng lại!" — tiếng quát từ tàu tuần tiễu vang lên cùng loạt đạn bắn xối xả. Bà Sáu nghiến răng, đôi tay gầy guộc chèo xé nước, đưa xuồng lao thẳng vào rạch nhỏ dày đặc cây bần.
Máu thấm đỏ vai áo vì một mảnh pháo găm vào, nhưng bà không buông chèo. Khi hai người cán bộ nhảy lên bờ an toàn, bà chỉ kịp thào thào: "Đi mau, tui cầm chân chúng nó!".
Sáng hôm sau, người ta thấy chiếc xuồng của bà vỡ nát bên bờ sông, nhưng những hạt giống cách mạng thì đã kịp gieo mầm vào lòng đất mẹ Phú Phụng kiên cường.


